Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.

ời nói thật hay nói dối?”
“Nói dối!”
“Xinh đẹp, hiền dịu, đoan trang!”
Dương Cẩm Ngưng cười nghiêng ngả: “Anh thích hợp nói phét!”
Tiếp tục rút bài.
Dương Cẩm Ngưng vẫn nhiều hơn.
Cô chăm chú nhìn anh: “Anh có từng hận tôi không?”
Cô cũng không biết mình muốn nghe đáp án thế nào, nhưng vẫn muốn hỏi.
Cố Thừa Đông im lặng một lúc, đang định nói thì cô lại giơ tay lên bịt miệng anh lại, không cho anh nói tiếp.
Khuôn mặt Cố Thừa Đông gần ngay trước mắt cô, nhưng anh vẫn không có phản ứng gì. Dương Cẩm Ngưng di chuyển tay xuống dưới ngực anh, “Tôi thu hồi câu hỏi vừa rồi, hỏi câu khác, hiện giờ anh có cảm giác với tôi không? Có… muốn không?”
Khi bàn tay cô đã trượt xuống bụng dưới, Cố Thừa Đông bắt lấy tay cô.
“Cô hỏi hai câu liền!” Anh nhón lấy một lá bài, “Hơn nữa còn lòe tôi!”
Nói xong, anh buông tay cô, đứng dậy.
Dương Cẩm Ngưng nhìn theo anh: “Anh còn chưa trả lời tôi.” Dù sao cũng là cô thắng, kết quả là như thế.
Cố Thừa Đông dừng chân: “Muốn!”
Muốn, nhưng không có nghĩa là sẽ làm.
Trước khi anh xác định sẽ chung sống với cô suốt đời này, anh sẽ không chạm vào người cô. Vì, anh không thích mờ ám.



Cách chạm mặt khác.


Edit: 4ever13lue
Chỉnh dịch: Sahara


Cứ cuối tuần là Dương Cẩm Ngưng sẽ về nhà thăm vợ chồng Dương Lập Hải. Lần này trong nhà náo nhiệt hơn vì cha mẹ và anh trai của Phùng Quyên cũng sẽ tới. Có lẽ quan hệ của Phùng Quyên và Dương Nhất Sâm sẽ có một bước tiến mới. Dương Cẩm Ngưng không có cảm giác gì rõ ràng, không vui vẻ nhưng cũng không khó chịu, chỉ là lúc trước khi cô và anh quen nhau, người ta từng nói hai người là sinh ra dành cho nhau, cho nên sẽ đi cùng nhau đến suốt đời, nhưng mà hiện tại họ lại trở thành hai người tự do thế này.
Sau khi ăn cơm xong, Dương Nhất Sâm ôm Dương Nghệ Tuyền ra ngoài sân ngồi, Phùng Quyên bước tới nói bên tai anh gì đó, đột nhiên anh nở nụ cười.
Dương Cẩm Ngưng đứng nhìn từ xa, cô trầm tư.
Có một lần, Dương Cẩm Ngưng còn vô tình bắt gặp Phùng Quyên và một người đàn ông nào đó dây dưa, thoạt nhìn thì quan hệ giữa hai người họ rất kì lạ. Bởi vì hiếu kỳ cho nên Dương Cẩm Ngưng muốn biết thật ra là có chuyện gì. Cô vẫn nghĩ rằng Phùng Quyên là người rất đơn giản, không hề có tâm cơ. Dường như mọi người ai cũng cho rằng cô ấy là lựa chọn hoàn hảo cho vị trí người vợ.
“Hai người vẫn âm thầm qua lại sao?” Dương Cẩm Ngưng nhíu chặt mày, cô không thể không nghĩ như vậy, mà nghĩ như vậy thì lại rút ra kết luận rằng đây hoàn toàn không giống với ấn tượng của họ về Phùng Quyên bấy lâu.
“Không phải.” Phùng Quyên phủ nhận, cô lại giải thích, “Vẫn còn có một chút vấn đề không thể giải quyết.”
“Vấn đề gì?”
“Cô luôn luôn dò hỏi tới cùng như vậy sao?” Sắc mặt Phùng Quyên vẫn bình tĩnh, nhưng là thể hiện rõ cô hoàn toàn không vui khi bị người khác truy hỏi như vậy, “Cô cũng không quan tâm người ta có muốn nói hay không.”
“Nếu không có gì sai thì cô sợ cái gì?” Dương Cẩm Ngưng nhướng mày, nếu để cô bắt gặp thì sẽ không còn gì để giải thích nữa, huống hồ nếu như Phùng Quyên thực sự là một người phụ nữ như vậy thì cô sẽ không để yên cho cô ta tiếp cận Dương Nhất Sâm.
Phùng Quyên nhắm mắt, “Người đàn ông mà cô thấy đó là bạn trai cũ của tôi, nếu như tôi không gặp Dương Nhất Sâm, thì người đàn ông kia sẽ trở thành chồng tôi.” Cô liếc Dương Cẩm Ngưng, “Người nhà của anh ta mua cho anh ta nhà tân hôn, để thể hiện rằng họ rất coi trọng cuộc hôn nhân đó nên căn nhà đó đứng tên tôi. Đột nhiên tôi lại đổi ý, anh ấy tìm đến tôi vài lần, lần này là muốn tôi đi xóa tên trên giấy tờ căn nhà với anh ấy.
Dương Cẩm Ngưng nghe xong thì sắc mặt vẫn như cũ, “Ý cô là nếu như cô không gặp anh trai tôi thì sẽ không từ hôn với người đàn ông kia?”
“Đúng vậy.”
Dương Cẩm Ngưng cười, “Cũng phải, anh trai tôi không chỉ có một ngôi nhà nhỉ…” Vẻ tươi cười của cô vô cùng châm chọc.
Phùng Quyên không hề tức giận, mà cô bình tĩnh nhìn Dương Cẩm Ngưng, “Cô xưa nay vẫn quen suy bụng ta ra bụng người nhỉ?” Cô cũng không thèm để ý Dương Cẩm Ngưng nghĩ gì mà nói tiếp, “Tôi biết cô thích uống trà sữa nhất, bởi vì lúc cô học trung học thì cô thích nhất là ngồi ở quán trả sữa đối diện trường. Mà người ngồi bên cạnh cô lúc đó là Dương Nhất Sâm, vẻ mặt của cô luôn rất hưởng thụ, còn anh ấy thì nhìn cô bằng một vẻ mặt cưng chiều. Nhưng lúc ấy anh ấy không thuộc về tôi, tôi chỉ có