Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2231 lượt.


Cố Thừa Đông trầm tư nửa ngày, “Em không sợ giờ này phật tổ đang ngủ à?”
“. . .” .
“Lúc có nhiều người ngài ấy mới làm việc, ít người thế này… chắc không làm việc đâu!”
Dương Cẩm Ngưng ngây người hồi lâu, “Đúng rồi a! Sao em không nghĩ tới chứ!”
Nhìn vẻ thẫn thờ của cô, anh nhịn không được cốc nhẹ lên trán cô: “Thôi nào, đi vào, nguyện vọng chủ yếu là nói cho chính mình nghe, Phật tổ mở một mắt nhắm một mắt cũng được rồi.”
“Anh không được vô lễ, Phật tổ nhất định sẽ tức giận, sẽ không nghe cầu khấn của anh đâu.”
“Anh chưa bao giờ cầu nguyện.”
“Vì sao? Biết Phật tổ ghét anh nên sẽ không thèm nghe anh phải không?”
“Em càng ngày càng thông minh, cứ như vậy thì tốt quá.”
Dương Cẩm Ngưng rốt cục nhịn không được nữa mà cười rộ lên. Ông nội nói, anh không biết nói đùa, nhưng sao cô lại cảm thấy anh chỉ là không muốn nói mà thôi.






Nắm chắc hiện tại
Chuyển ngữ: Sahara
Ở nước ngoài vài ngày, Dương Cẩm Ngưng mới hưng phấn cùng Cố Thừa Đông về nước. Mấy ngày nay, bọn họ đơn độc cùng một chỗ, cô cũng không hỏi anh là chuyện công ty thì ai quản lý, anh cũng không chủ động nói với cô chuyện tẻ nhạt này. Hai người bình yên trải qua kỳ nghỉ, không quan tâm thế sự. Đối với Dương Cẩm Ngưng mà nói, chuyến đi lần này giống như đi hưởng tuần trăng mât, nhưng lại không biết đối với Cố Thừa Đông, đây thực ra chỉ là một nghi thức anh dùng để nói lời từ biệt với quá khứ.
Mỗi người đều có quá khứ, cho dù là không chịu đựng nổi, thậm chí ngay cả việc quá khứ của cô không có liên quan gì tới anh, anh cũng không để tâm.
Ngồi trên máy bay, Dương Cẩm Ngưng ngáp dài một cái, rất có cảm xúc mà phát biểu một câu: “Nếu như em cứ mở mắt trừng trừng như vậy liệu có thể thấy được bầu trời xanh ngoài kia biến thành một mảnh trắng xóa không?”
Đi một đoạn rồi Cố Kế Đông cũng không quay đầu lại: “Tam tẩu à, chị không thích hợp làm bà mối đâu, đừng nghĩ tới chuyện đi làm cái công việc này, tiền lương chẳng đáng bao nhiêu, lại còn có thể gặp chuyện không hay.”
Dương Cẩm Ngưng quay về phía Cố Kế Đông đá vào không khí một cú, người khác đều biết cô muốn làm gì, không biết có phải là cô quá ngốc hay không.
Lúc Dương Cẩm Ngưng tặng quà cho vợ chồng anh chị cả, quả nhiên là ăn đủ mùi vị. Lâm Kỷ Tiểu từng câu từng chữ đều quả nhiên không tầm thường chút nào. Vừa xuất ngoại vừa đi du lịch, cách thức này của Cố Hoài Đông rõ ràng là cho thấy anh vừa vất vả lại không giống như đang lấy lòng ông nội.
Dương Cẩm Ngưng làm như không nghe thấy, đặt mấy túi quà xuống liền đi ngay, nhưng vẫn không quên tốt bụng nhắc nhở Lâm Kỷ Tiểu giữ tâm trạng thanh thản là rất quan trọng, chí ít có thể giúp chậm quá trình lão hóa!
Công cuộc tặng quà xong xuôi, Dương Cẩm Ngưng mới đi tới gặp Cố lão gia, mang theo một món đồ cổ. Cố lão gia không ham thích cái gì ngoại trừ mấy món đồ cổ hay thương thức những thứ mang hơi hướm cổ điển như xem kinh kịch, nghe dân ca…
Cố lão gia giờ đã khỏe hơn rất nhiều, không cần ngồi xe lăn nữa mà có thể tự chống gậy đi.
Ông nhìn thấy Dương Cẩm Ngưng lập tức vẫy tay: “Về rồi đấy à?” Vẻ mặt ông tràn ngập ý cười, dường như nhìn thấu cô.
“Vâng ạ.” Dương Cẩm Ngưng chạy tới định dìu Cố lão gia nhưng bị ông xua tay nên lại thôi: “Ông nội càng ngày càng khỏe ra.”
“Sống được năm nào hay năm ấy! Năm kia lúc ở bệnh viện, bác sĩ đều nói ta không trụ được nổi nửa năm. Cháu xem, ông sống đã bao nhiêu năm như vậy cũng coi như không có gì tiếc nuối.” Cố lão gia nhìn chằm chằm bụng Dương Cẩm Ngưng: “Nếu như không nói đến chuyện cháu vẫn chẳng có tin vui gì cho ông…”
“Ông nội thật là biết nói đùa.” Cô nghiêm mặt, nhìn vô cùng đáng yêu.
Cố lão gia rất thoải mái, trong nhà chỉ có một cô cháu gái nhưng tính tình lại như con trai. Cô cháu dâu này do chính ông lựa chọn cho nên vô cùng yêu quý: “Đâu phải pha trò, nguyện vọng hiện giờ của ông chính là trước khi nhắm mắt được nghe một tiếng gọi “cụ”. Cháu nhất định phải giúp ông hoàn thành tâm nguyện này.”
“Sao ông không giục anh cả ấy…” Dương Cẩm Ngưng làm mặt quỷ, “Ông nội thân thể khỏe mạnh như thế, đừng nói là được nghe gọi “cụ” mà còn có cả chắt gọi là “kỵ” nữa ấy chứ ạ!”
“Vậy thì cháu phải nhanh tay lên chứ, đừng để ông chờ lâu quá!”
“Ông nội.” Cô nhẹ nhàng làm nũng.
Nếu có một đứa con, cô kiếp này cũng coi như viên mãn rồi phải không?
Nghĩ như vậy, lòng cô thoải mái hơn rất nhiều: “Ông nội đi dạo một mình nhé, con đi tìm chị hai.”
Dương C


XtGem Forum catalog