The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342260

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2260 lượt.

đã thay đổi sắc mặt, cô bèn mở miệng: “Yên tâm đi, cho dù bao nhiêu tiền, tôi cũng sẽ trả. Nếu tôi không trả được, vậy hãy đi tìm chồng tôi, anh ấy nhất định sẽ trả tiền cho tôi. . . Vì chúng tôi chưa ly hôn.” (haha chị Ngưng, chị quá đáng yêu)
“Tam thiếu phu nhân thật biết nói đùa, vật này đúng Tam thiếu định mua, chắc hẳn Tam thiếu cũng dự định tặng cho phu nhân, chẳng qua muốn cho phu nhân một sự bất ngờ. Hiện tại cũng coi như phu nhân cũng thích vật này quả đúng là thần giao cách cảm.”
“Tôi cũng nghĩ như thế.”
Diệp Vãn Hi đứng bên cạnh, tay nắm chặt. Từ lâu cô đã biết Dương Cẩm Ngưng là người như vậy, cho dù có thích hay không, cô ta cũng sẽ không nhường cho người khác, chỉ cần để cho người khác cảm thấy không thoải mái thì coi như mục đích của cô ta đã đạt được, việc cô ta thích hay không căn bản không liên quan. (mọi người chú ý là Lục Xu viết truyện ngôi ba và đứng từ góc nhìn của nhiều nhân vật, cho nên chỗ này là suy nghĩ của Diệp Vãn Hi về Dương Cẩm Ngưng)
Dương Cẩm Ngưng cũng nhìn Diệp Vãn Hi, cho dù bản thân mình không thích, cô cũng tuyệt đối không tặng cho cô ta.
Diệp Vãn Hi mỉm cười châm biếm, một Dương Cẩm Ngưng ấu trĩ đương nhiên sẽ chỉ làm ra những chuyện ấu trĩ như vậy, tới bây giờ cô ta cũng chưa hề thay đổi.
Cố Kế Đông đứng một bên, hiển nhiên cũng thấy cảnh vừa rồi, lúc này chẳng qua anh cũng chỉ làm một người đứng xem mà thôi. Anh đi tới bên cạnh Dương Cẩm Ngưng, “Nếu anh ba đã ở đây rồi, thì em đi ra ngoài với bạn đây. Chị dâu không cần chờ em, yên tâm đi cùng anh ba thôi.”
Dương Cẩm Ngưng quay đi, căn bản không để ý tới Cố Kế Đông.
Đợi hồi lâu, Cố Thừa Đông mới đi đấn bên cô, “Đi thôi” .
Dương Cẩm Ngưng không nhìn anh, nhìn sang bên kia, “Hay là chúng ta đưa Diệp tiểu thư về nhà đi, người làm ông chủ như anh dù sao vẫn nên chịu trách nhiệm với nhân viên, đưa người ta đi thì phải đưa về” .
Ba người ngồi trên xe, bầu không khí thật ngột ngạt.
Dương Cẩm Ngương đem cầm khối ngọc ngũ sắc trong tay: “Viên ngọc này thật là rất đẹp, cô Diệp thấy sao?”
“Đúng là rất đẹp.”
Diệp Vãn Hi căn bản không nhìn Dương Cẩm Ngưng.
Dương Cẩm Ngưng lại nhìn khối ngọc, đột nhiên hét lên một tiếng, khối ngọc trượt khỏi tay, rơi xuống vỡ tan tành. “Quả nhiên, càng xinh đẹp thì càng dễ vỡ”
Cố Thừa Đông và Diệp Vãn Hi cùng lúc thay đổi sắc mặt, nhưng rất nhanh đều khôi phục bình thường lại.
Diệp Vãn Hi bỗng nhiên cảm thấy buồn cười. Tất cả đều như dự liệu của cô ta, cô ta biết Dương Cẩm Ngưng là người như vậy, sẽ hủy hoại thứ mà người khác muốn ở trước mặt người đó, dù thứ đó Dương Cẩm Ngưng không cần, nhưng cô ta vẫn sẽ hủy đi để không cho người khác có được.
Dương cẩm Ngưng nhặt những mãnh vỡ lên, bưng trong tay.
Người diễn kịch, cho dù phải độc diễn cũng không sao cả, chỉ cần có khán giả mua vé xem là được.
Không lâu sau, Diệp Vãn Hi xuống xe.
Đó là một khu nhà bình thường, không có điểm gì đặc biệt.
Lúc Cố Thừa Đông lái xe quay trở về nhà, Dương Cẩm Ngưng mới chậm rãi mở miệng: “Cô ta không có nói nhà cô ta ở đâu. . . Xem ra số lần anh đưa cô ta về cũng không phải ít”
Thấy anh không trả lời, cô cũng không nóng giận. Cô hạ cửa sỗ xe xuống, vứt những viên đá vụn qua cửa sổ, “Cho dù có đẹp thế nào, nát cũng vô dụng.”
Xe vốn đang tăng tốc, đột nhiên phanh lại, khiến cô lao về phía trước. “Dương Cẩm Ngưng, em ầm ĩ như vậy đủ chưa?”






Giả vờ thông minh
Edit: Chilli Mai
Chỉnh dịch: Sahara

Dương Cẩm Ngưng ở Cố gia mấy ngày nay, Cố Thừa Đông cũng chưa từng quay về. Cô cảm thấy buồn cười khi Cố Thừa Đông làm như vậy, giống như cô phạm phải sai lầm, người làm chồng như anh phải trừng phạt. Bây giờ là thế kỉ hai mươi mốt mà cũng có việc đó xảy ra nữa.
Cố lão gia đang đi dạo trên cỏ, Dương Cẩm Ngưng liền đi tới, “Ông nội” .
Chỉ có điều, Cố thừa Đông không muốn thấy cô, nhưng không thể không về tham dự đại tiệc mừng thọ tám mươi của ông nội. Cô nghĩ không có sai, cuộc sống thật sự có không ít bất ngờ. Với một người luôn tiết kiệm như Cố lão gia, hiếm khi lại tổ chức một đại yến tiệc như vậy, mọi người đều nể mặt mũi mà tới tham dự náo nhiệt. Nơi tổ chức yến tiệc là một khách sạn năm sao, các món ăn đều là sơn hào hải vị, đại sảnh rất lớn, đèn chiếu rực rỡ.
Người nhà họ Cố tất cả đều có mặt đầy đủ không thiếu một ai. Cảnh tượng này khiến Dương Cẩm Ngưng nghĩ tới đám cưới của mình. Người dẫn chương trình xướng lên một loạt cái tên, cho dù cô không nhân ra nhưng ai cũng là nhân vật quan trọng. Các nhiếp ảnh gia được chọn đều là người nước ngoài, đó là lần đầu tiên cô biết hai chữ Cố thị có ý nghĩ như thế nào.
Cố Thừa Đông đến cách ba mươi phút trước khi buổi tiệc bắt đầu, tính anh trước giờ không thay đổi, dù xử lý việc nhỏ hay giải quyết chuy