Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.

i kia, tốt nhất nên dập tắt đi. Nếu không. . . đừng trách lão già này vô tình.”
Cố lão gia nhìn Diệp Vãn Hi một lúc lâu, sau đó mới vẫy tay, chậm rãi rời đi.
Diệp Vãn Hi vẫn ngồi tại chỗ. Những thứ tốt đẹp, dù là cô muốn có hay không muốn có, tại sao lại không có duyên với cô? Vì sao? Từ nhỏ tới lớn cô đều sống trong cái bộ dạng như vậy.
Dương Cẩm Ngưng nói: “Cho dù tôi không chiếm được, cũng không muốn để cô có được.”
Đúng vậy, thật ra mọi người ai cũng như ai mà thôi.






Bản thân bất lực
Edit: Chilli Mai
Chỉnh dịch: Sahara

“Dương Cẩm Ngưng cô có thấy mình có phần quá đáng rồi không hả?” Cố Thừa Đông tiện tay ném áo khoác xuống đất, mặc kệ mình đã dẫm lên áo, cứ thế bước đến gần người con gái khiêu chiến anh hết lần này đến lần khác.
Cô nghiêng người nhìn anh.
Cánh cửa đột nhiên bị mở ra. Cố lão gia đứng ở cửa, nhìn dòng nước mắt liên tục chảy của Dương Cẩm Ngưng, lại nhìn sang Cố Thừa Đông ngồi bên giường, ông tức giận đến run người, “Các người đang làm cái gì thế hả?”
“Ông nội, hôm nay chúng con trở về.” Cố Thừa Đông căn bản không nhìn ông, trước khi ông muốn nói gì đó, anh lập tức ngăn cản, “Ông nội không cảm thấy, bao nhiêu năm qua ông quản quá nhiều rồi sao?”
Cố lão gia đứng lại tại chỗ, hít thật sâu, con mắt gắt gao nhìn cố Thừa Đông chằm chằm. Thật giống như thấy Cố Thừa Đông phản nghịch của năm xưa, cảm giác bất lực trước đây lập tức quay trở về, “Tôi mặc kệ các người.”
Cố Thừa Đông đứng bất động tại chỗ, cũng không quan tâm lão gia tức giận cỡ nào, xoay người lạnh lùng nhìn Dương Cẩm Ngưng, “Cần tôi mời cô xuống giường?”
Dương Cẩm Ngưng nhìn Cố Thừa Đông, không chút nghi ngờ, nếu như cô không làm theo lời anh nói, có khả năng anh lập tức giết chết cô.
Việc đó và những suy nghĩ của cô hoàn toàn khác nhau. Cô vốn dĩ muốn làm cho người đàn ông này phải tức giận, rồi buông tha cho cô. Nhưng không ngờ, anh lại coi cô như đối tượng giam cầm. Trong khoảnh khắc bị anh nhét vào trong xe, cô dường như thấy mình đã được đưa tới một số mệnh khác đã định sẵn, ngay cả con đường phía trước hình thù thế nào cô cũng không nhìn được.
Dương Cẩm Ngưng gắt gao nắm chặt ghế ngồi không chịu xuống xe. Cố Thừa Đông mở cửa xe, kéo cô ra ngoài. Anh nhìn bộ dạng cô, rất quật cường. Tốt lắm, anh rất muốn xem cô quật cường tới khi nào. Anh dùng sức kéo cô xuống xe, cô trực tiếp ngã trên mặt đất, nhưng vẫn không chịu đi, anh kéo tay cô, kéo trên mặt đất một đoạn đường rất dài, đầu gối bị ma sát, tạo ra trên mặt đất một vết máu khá dài.
Cảm giác đau đớn tới tận xương tủy, cô căn bản không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi.
Cố Thừa Đông hất mạnh cánh tay, cô theo quán tình mà ngã về phía sau.
Cô nhìn xung quanh, thấy toàn thân đau nhức, “Đây là đâu?” Cô chưa từng đến nơi này.
Cố Thừa Đông ngồi xổm bên cạnh cô, liếc xéo cô, khóe miệng mang ý cười, “Cô không phải muốn làm tôi tức giận sao? Không phải muốn vứt đi cái danh Tam phu nhân sao? Tôi để cô thử một chút.”
Anh nhấn từng chữ rõ ràng, nội dung lại đủ khiến cô run rẩy.
Đôi mắt của cô liên tục chuyển động, tay hung hăng nắm thành quyền, đấm vào người anh một cú. Anh nhanh chóng giơ tay ra ôm trọn lấy nắm đấm của cô, cố sức, khiến cô tưởng rằng tay mình đã bị anh bóp nát.
“Tôi hận anh thấu xương”. Cô trừng mắt với anh, nghiến từng chữ. Nước mắt vẫn nhòa trên mặt, thế nhưng thật nực cười, cô đã không quan tâm nữa rồi.
“Cô nghĩ rằng tôi sẽ quan tâm sao?” Một tay anh kéo, đem cô từ trên mặt đất kéo đi, mặc kệ cô có khó chịu hay không, anh vẫn kéo cô vào trong nhà.
Cố Thừa Đông ném cô ngã trên giường, tỉ mỉ quan sát vẻ mặt cô, khóe miêng mỉm cười nhưng tràn đầy vẻ coi thường. Người phụ nữ này, lại lần nữa khiêu khích vào điểm yếu của anh, liên tục lừa dối anh, vĩnh viễn không để ý đến lời cảnh cáo của anh.
Anh cho cô cái danh Cố phu nhân, cô còn không biết điều, không ngừng tình toán với anh. Tốt, lần đầu tiên có người dám giở trò với anh như vậy, anh cũng không muốn nhân từ.
Trong mắt anh tràn ngập lửa giận, giống như đang bùng cháy trong cơ thể anh.
Cô hóa đá, nhìn anh cởi áo khoác, cơ thể run lên. Cô vẫn cho rằng anh là một chính nhân quân tử, cô cho rằng bất cứ khi nào anh cũng giữ gìn phong độ của bản thân, cô cho rằng anh vĩnh viễn không có mang bộ mặt như vậy. Thế nhưng bộ dạng anh hiện tại giống như một con sói điên, mà bản thân cô là một chú cừu non, bất luận không nói lời nào, cô thật sự sợ bộ dạng này của anh, trong mắt tràn mặt lửa giận như muốn thiêu đốt cô.
“Anh muốn làm gì?” Cô đã lui đến không thể lui nữa. phía sau chính là tường.
Cô hận không thể xuyên qua bức tường này.
“Cô bây giờ vẫn còn là tam Thiếu phu nhân!” Giọng điệu châm biếm rơi vào tai cô, trước mắt cô là bộ ngực của anh.
Cố Thừa Đông nhảy