Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342279
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2279 lượt.
t đất, cô cầm một ngọn cỏ lên, đặt trong tay từ từ xé.
Cố Thừa Đông hiện rõ cái bản thân kia trước mặt cô là chính cô tự chuốc lấy. Cô không nên khiến người khác tức giận. Kết quả phải trả giá như vậy, cô rõ ràng đã biết, nhiều lúc tỏ ra yếu đuối mới là cách thông minh, nhưng cô học không được.
Nhưng cuộc hôn nhân của cô, nên làm thế nào đây?
Tiếp tục như thế này? Vĩnh viễn cũng hi vọng ước muốn của bản thân thành hiện thực? Nhưng đến cuối cùng cô mong muốn cuộc sống của mình có hình dạng thế nào?
Không biết, ngay cả chính cô cũng không biết mình muốn có cuộc sống như thế nào nữa …
Nhưng cô nhớ rõ, bản thân không thích chính là cuộc sống hiện tại.
Vài ngày sau, Cố Thừa Đông quay về, đưa Dương Cẩm Ngưng ra ngoài. Dương Cẩm Ngưng không hiểu đây là ý gì, nhưng ánh mắt Cố Thừa Đông sắc bén, nên chỉ đành im lặng. Anh không chút để ý đến cảm nhận của cô, kéo cô nhét vào trong xe. Vẻ mặt của anh cực kì nghiêm trọng, hẳn là đã xảy ra chuyện gì. Cô bị đẩy mạnh, ngã vào trong xe. Nhưng anh không mảy may quan tâm, lập tức khởi động xe chạy đi, tốc độ cực nhanh, cô chưa bao giờ trải qua.
“Xảy ra chuyện gì?”
Cô víu lấy cái đệm trên ghế ngồi, thật vất vả mới ngồi ổn.
Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm vào con đường phía trước.
“Ông nội bây giờ đang nằm viện”.
Dương Cẩm Ngưng mới yên tâm một chút, hóa ra chỉ mang cô đi bệnh viện, có thể tưởng tượng đến ánh mắt của anh… Đây không giống bình thường, cho dù Cố lão gia bệnh nặng, anh cũng không có vẻ mặt đó. Cố Thừa Đông nhìn cô qua kính chiếu hậu một cái, “Anh cả ra tay rồi”.
Cố lão gia bây giờ ở bệnh viện, không biết có tỉnh lại hay không, vốn dĩ bệnh của Cố lão gia tái đi tái lại. Bác sĩ đã từng nói, hiện tại Cố lão gia kéo dài một ngày thì hay một ngày. E rằng lần này, Cố lão gia nếu như không thể tỉnh lại…Như vậy, việc tranh giành Cố thị sẽ xảy ra.
Cố Hoài Đông một lòng muốn tiếp nhận Cố thị, nhưng Cố lão gia trong lòng muốn người nối nghiệp Cố thị là Cố Thừa Đông. Nhưng nếu Cố Hoài Đông có thể ở bên Cố lão gia khi ông tỉnh lại trước khi đem Cố Thừa Đông trừ khử, thì bất luật trong di chúc Cố lão gia viết cái gì, Cố Hoài Đông anh đều có biện pháp đạt được Cố thị.
Ý nghĩ như vậy khiến cho Dương Cẩm Ngưng dựng tóc gáy, mắt mở thật to, hô hấp trở nên gấp gáp, chỗ chết trước mặt, bao giờ người ta cũng sợ hãi.
Cố Thừa Đông hơi cong khóe môi, không biết có phải vẻ mặt của cô làm anh vui vẻ.
Anh sớm đã chuẩn bị tốt tất cả, đối phó với Cố Hoài Đông cũng có không ít biện pháp, tự mình có thể bảo vệ bản thân toàn mạng. Duy nhất chỉ có một lổ hỏng là cô. Anh cũng không ngờ, người con gái này có lá gan lớn như vậy, làm ra một loạt chuyện. Bố và dì của anh đã sớm không hỏi đến Cố thị, không có gì để đe dọa Cố Hoài Đông, nhưng tại đây anh lại có một điểm mấu chốt, đưa cô đưa đến nơi đây, vốn tưởng rằng sẽ an toàn, cũng không nghĩ Cố Hoài Đông từ lâu đã xây dựng cơ sở ngầm để ngăn cản mình.
(Sah: Hóa ra anh đưa cô tới đây là để bảo vệ cô ư? Cả nhà bớt ném gạnh vào anh đi nhé.)
Xem ra chuyện của anh, trong lòng mọi người đã biết rõ rồi.
Anh gần như có thể nghĩ đến bước tiếp theo trong kế hoạch của Cố Hoài Đông, đo chính là dùng Dương Cẩm Ngưng đến uy hiếp anh. Kỳ thực cô cũng không quan trọng như vậy, chính anh cũng không rõ lắm, nhưng anh không muốn tất cả hành vi của mình đều nằm trong tay người khác. Bất luận cô là loại phụ nữ gì, trên danh nghĩ đều là vợ của Cố Thừa Đông, trên thực tế cũng là vợ của anh, vì thế anh không cho phép, cô rơi vào tay người khác, mặc cho người khác sai khiến.
Anh vốn dĩ đã quen, tất cả mọi việc đều nắm trong lòng bàn tay mình.
Ở đây tương đối xa, hai bên đều là rừng trúc. Lúc trước anh chọn xây nhà chỗ này, cũng vì ở đây yên tĩnh, nhưng hôm nay lại biến thành trở ngại.
Đầu Dương Cẩm Ngưng đã sớm quay vòng vòng, sự xấu xa độc ác của Cố Thừa Đông cô sớm đã vứt ra khỏi đầu. Giờ cô chỉ nghĩ tới một điều, cô hoàn toàn không muốn chết, cô muốn sống, sinh mệnh quý giá, những thứ khác đều không có giá trị.
“Anh…” Vì sao phải tới?
Sống chết của cô, kỳ thực không liên quan tới anh, dù sao trong lòng anh cô cũng không phải người con gái kia. Nếu anh cả của anh thật sự bắt được cô, có lẽ sẽ dùng cô để uy hiếp anh, anh hoàn toàn có thể mượn tay hắn xử lý cô, khiến anh bớt đi phiền phức, đồng thời còn có thể ở bên người mà anh yêu thương. Trong lòng anh, cô vốn không có tý trọng lượng nào.
Nhưng lời của cô chưa kịp nói ra, vẻ mặt của Cố Thừa Đông đã thay đổi, “Nằm sấp xuống cho tôi.”
Có tiếng súng vang lên.
Trong nháy mắt, anh biết mình trúng kế. Nhưng bất luận anh lựa chọn thế nào, Cố Hoài Đông cũng đều đã bố trí nhân mã, đều sẽ lấy mạng anh. Đây là chiêu cuối cùng của anh ta, bất kể như thế nào anh đều phải lựa chọn. Nếu đã quyết định như thế này, anh sẽ không hối hận. Anh lập tức quay xe lại, đi một hướng khác. Đó là một con đường bằng đá, rất chật hẹp, cũng không biết thông đi đâu.
Thân xe