Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/448 lượt.
cũng không muốn vội về làm gì, ở trong trường đại học có cái hay là chỗ nào cũng có những thảm cỏ xanh và đất hoang rộng lớn, muốn loăng quăng dạo chơi ra sao đều được hết.
Cậu men theo hướng giáp với khu tập thể công nhân viên và dãy núi phía sau, không hẹn mà gặp ngay Chỉ Di cũng vừa mới tan học về. Chỉ Di lưng đeo cặp sách, cúi gằm mặt bước trên đường, không biết vì sao mà bộ đồng phục cô bé mặc trên người lại rộng thùng thình khác thường, khiến dáng người cô nàng trở nên gầy gò khẳng khiu. Cô bé không rực rỡ bắt mắt như Chỉ An, dáng vẻ như một đóa cúc bé xinh, khiến người ta không nén nổi xót thương, Kỉ Đình mỉm cười đứng nguyên tại chỗ, nhìn cô bé không hề hay biết gì đang dần dà đi tới, lúc này cậu mới gọi một tiếng, “Chỉ Di”.
Chỉ Di ngẩng đầu lên, nhìn thấy cậu, lắp bắp nói, “Anh… Kỉ Đình… Anh cũng vừa tan học à?”.
Mặt mũi cô bé đỏ lựng, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng lòng bàn tay lộ vẻ đáng thương vô ngần, Kỉ Đình bỗng thấy hơi buồn cười, “Em cứ nhìn chăm chăm xuống đất làm gì thế, không sợ va phải người ta à?”.
Cô vẫn còn là một đứa trẻ con, làm sao lại thế này được? Sao lại thế được?!
“Sao khéo thế, Kỉ Đình, cậu cũng ra đây dạo chơi đấy à?” Trên mặt Trần Lang vẫn còn vẻ đỏ gay chưa tan hết, thế nhưng vẫn mấp máy miệng chào hỏi Kỉ Đình một câu.
“Thật không phải vì đã làm phiền đến hai người, thế nhưng làm ơn buông tay khỏi người em gái tôi được chứ?” Khuôn mặt Kỉ Đình không biểu hiện gì, cậu thầm nghĩ, có lẽ Lưu Lý Lâm nói phải, Trần Lang quả thực là một kẻ đáng ghét, lúc này mà cậu có thể biến thành Lưu Lý Lâm thì hay biết bao, nếu như thế, cậu có thể có đủ những từ ngữ độc địa, không nề hà kiêng nể gì mà trút hết lên kẻ đang đứng trước mặt cậu.
“Em gái à?” Trần Lang thoáng vẻ cười cợt nhìn Chỉ An với ánh mắt dò xét.
Chỉ An chẳng nói chẳng rằng, rời khỏi người Trần Lang, nói với Kỉ Đình, “Làm sao nào, anh Kỉ Đình?”.
Cô bé từ xưa tới giờ chưa từng gọi cậu như vậy, lúc này cô hơi nghiêng đầu nhìn cậu, mỉm cười ngoan ngoãn, khiến Kỉ Đình thoáng chốc hoảng hốt, nụ cười này, cách xưng hô này, chẳng phải là điều cậu đã từng mong đợi biết bao lần đó sao?
“Nói vậy thì, ông anh chủ ý tới đây để chăm sóc cô em đấy nhỉ?” Trần Lang nhìn Kỉ Đình cười.
Thái độ của Kỉ Đình vẫn ôn hòa, thế nhưng giọng nói lạnh tanh, “Chỉ e Phó Hiệu trưởng Trần cũng thi thoảng đến chốn này dạo bộ, nhân tiện săn sóc đến Trần công tử một thể”.
Trần Lang cười khẩy, “Đem bố tôi ra dọa tôi đấy chắc?”. Thế nhưng trên nét mặt cậu ta không phải không thoáng vẻ ngại ngần.
“Anh cứ về trước đi, nhớ mang cho em cái màu em cần đấy.” Chỉ An nhìn Trần Lang cười cười.
Cô bé đã nói vậy, Trần Lang cũng không cứng đầu cứng cổ nữa, “Được rồi, đến lúc đấy anh sẽ đến gặp em”. Lúc bước ngang qua người Kỉ Đình, cậu ta nói một câu, “Đi nhờ cái”. Kỉ Đình cười cười nhìn cậu ta, không hề nhúc nhích, hai cậu nam sinh va người vào nhau, hai tấm vai đụng nhau đau điếng.
Trần Lang đi khuất rồi, Kỉ Đình không nói gì thêm, cậu đứng nguyên chỗ cũ, im lìm nhìn Chỉ An, cậu muốn nghe xem cô bé sẽ nói năng ra sao. Chỉ An thì lại tóm phắt lấy cái cặp sách đang vứt chỏng chơ trên thảm cỏ, dúi ngay vào tay Kỉ Đình, “Đi thôi”. Cô bé làm ra vẻ chẳng có chuyện gì, hích cậu một cái, rồi nghênh ngang tiến lên phía trước.
Kỉ Đình vác cặp của cô bé lên vai, bước theo sau, đi được một đoạn, cậu nói, “Chỉ An, em không cảm thấy là phải nói gì với anh về việc vừa rồi hay sao?”.
Chỉ An quay ngoắt người lại, Kỉ Đình né không kịp, hai người đâm sầm vào nhau, cậu sợ cô bé ngã, bèn giơ tay ôm lấy eo cô, cô bé rất gầy, tấm lưng ong mỏng manh tới nỗi cậu cảm thấy mình có thể ôm nó đến vỡ vụn. Chỉ An ngẩng đầu lên nhìn cậu trân trân, đôi mắt ấy khiến cậu sởn da gà, cậu như bị điện giật, rụt bắn tay lại, đưa ra sau lưng.
Cô bé vẫn dính sát lấy cậu, tỏ vẻ khiêu khích, “Có cần em phải miêu tả chi tiết không?”.
Cậu cắn chặt môi, một bàn tay nắm chặt phía sau lưng, không cho phép mình được né tránh ánh mắt của cô, lặng phắc hồi lâu, cậu đưa ra một câu trả lời khiến ngay cả Chỉ An cũng không ngờ nổi.
Cậu bảo, “Có chứ”.
Chỉ An nên biết là, từ nhỏ cậu đã là đứa trẻ không chịu nổi khích bác, đặc biệt là những khích bác mà cô bé chĩa vào cậu.
Chỉ An mỉm cười, rất nhiều người mê đắm cái vẻ nửa cười nửa không nơi khóe môi cô, thế nhưng Kỉ Đình lại yêu mến cái nụ cười như lúc này của cô, hệt như một đứa con nít thơ ngây vô tội.
“Chi tiết cụ thể là… Em mượn anh ta một cái bút chì màu, thực ra việc vẽ vời cũng hay ho lắm, hồi trước làm sao mà em lại không biết nhỉ?” Cô bé nhìn cậu đáp lời.
Kỉ Đình hơi tỏ vẻ mỉa mai, “Anh có phải thằng ngốc đâu, mượn bút màu mà phải ôm nhau như thế hay sao?”.
“Như thế thì có gì không đúng chứ?” Cô bé hỏi lại với vẻ rất thật thà.
“Em mới có tí tuổi đầu? Em có biết mấy đứa con trai đấy trong bụng nghĩ ngợi cái gì không?”
“Thế nhưng em thích có người ôm em, em cần có ai đấy yêu em.”
“Rất nhiều người yêu em đấy chứ, thế nhưng không nhất định phải có cái kiểu bày tỏ thế này”, Kỉ Đình nói với vẻ r