Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/463 lượt.
đất, mọi hành động đều khá chậm chạp, rất dễ bị dân chài lưới hoặc những loài động vật to lớn hơn xơi tái.”
Kỉ Đình nhìn vào mắt con chim ấy, dường như trong đó thấy được vài phần cứng cỏi mà bi thương, cậu còn cảm thấy đôi mắt ấy phảng phất nét quen thuộc, cậu nói, “ Nếu có một hòn đảo đủ an toàn bình yên, em thử nói xem, lúc chim bay đêm đã mệt mỏi rã rời, liệu nó có muốn dừng chân nghỉ ngơi không?”.
Lần này Chỉ An không đáp lời, cô dừng hẳn chiếc bút vẽ trong tay lại, quay người nhìn chăm chăm vào cậu, “Vĩnh viễn không có hòn đảo như vậy đâu”.
“Nếu anh nói có thì sao?” Cậu chẳng mấy khi ương ngạnh đến thế.
“Cho dù là có đi chăng nữa, thì hôm nay nó là đảo, ngày mai không chừng đã chìm khuất chỉ còn lại mênh mông nước biển, làm gì còn chốn nào nghỉ ngơi cho lâu dài nữa?”
Kỉ Đình nhìn cô, lúc cô xoay lưng lại với cậu, cậu mới cất lời, ”Lúc bốn bề chỉ là sóng biển, hòn đảo cũng cô độc một mình, nếu nó không có cách nào biết được liệu cánh chim ấy có ghé chân nghỉ ngơi, đợi chờ lại quá mòn mỏi, thì cũng chỉ biết chìm dần mà thôi”.
“Đúng thế, đó là vì ngay từ đầu nó đã biết rằng, trong khi nó không còn cách nào khác để chờ đợi hơn được nữa, nó vẫn có thể dấu mình dưới làn nước biển, hòn đảo luôn có một đường lui, còn cánh chim này thì không hề”.
Nói xong một chặp những lời này, cả hai người đều im lặng hồi lâu.
Cuối cùng lại chính là Chỉ An ném bộp chiếc bút chì vẽ trong tay về phía bảng pha màu, chấm dứt tình cảnh ngượng ngùng kì quặc ấy, cô lấy bức tranh đã sắp vẽ xong từ trên giá xuống, Kỉ Đình còn chưa hiểu chuyện gì, đã thấy cô đưa tay vào nhau, sau đó tờ giấy vẽ tan thành hai mảnh, tiếp đến là bốn mảnh.
“Em làm cái gì thế?” Cậu không nói gì thêm đã ra tay ngăn lại, ai ngờ vẫn không kịp, “Vẽ sắp xong rồi sao lại xé đi?”.
Chỉ An nghiêng người né động tác ngáng trở của cậu, rồi ném hết tất thảy đấm giấy vẽ đã tan thành mấy mảnh vào thùng rác, cười bảo rằng,”Cái thứ em vẽ, thích xé thì xé thôi , anh quản làm sao được”.
Cậu không thèm để ý đến cô bé, xót xa lục lọi trong thùng rác hết những mảnh vụn của bức vẽ, cô bé giật cậu một cái, “Đừng tìm nữa, để em xem trong tay anh lúc đầu cầm cái gì nào”.
Vẻ mặt ôn hòa bấy nay của Kỉ Đình đã phủ một màn sương mờ, cậu nhét vào tay cô đống tạp chí với đĩa hình mà Lưu Lý Lâm vừa cố sống cố chết dúi cho cậu, không nói năng gì tiếp tục nhặt nhạnh hết các mảnh giấy.
“Cái đống lộn xộn gì thế này?” Chỉ An lật ra xem mấy cuốn tạp chí mà cậu vừa đưa cho, phì cười , sau đó tiếp tục mở mấy cái túi đựng đầy đĩa.
“Ha ha, trọn bộ Châu Tinh Trì, cái này hợp khẩu vị của em đây. Đừng nhặt nữa, đồ ngốc, bức tranh này từ đầu đã vẽ không ra gì rồi, đi nào, đi xem Đại thoại Tây du với em”.
Lúc này Kỉ Đình cơ bản đã sắp xếp gọn gàng được hết các mảnh tranh rách rồi, cậu giằng lại một cuốn tạp chí từ tay Chỉ An, sau đó kẹp hết tất cả chỗ giấy vụn ấy vào trong ruột, rồi bị Chỉ An lôi tuột vào phòng khách.
Anh sợ nhất bị người ta khích, đặc biệt là em
Chỉ An lôi mấy cái đĩa Châu Tinh Trì đấy ra, ngắm nghía xem xét, rồi bảo, “Hình như là đĩa lậu, không ngờ anh lại có mấy thứ này”.
Kỉ Đình ngồi trên sofa nhà Chỉ An, lúc này mới nghĩ ra là trong đống tạp chí lộn xộn vừa mới nhất thời bực bội dúi vào tay cô, có không ít thứ gọi là “của báu riêng tư” của cậu chàng Lưu Lý Lâm, nội dung bên trong chắc là gớm lắm, nên cậu ta mới nằng nặc đút vào tay cậu đám đồ bùng nhùng ấy, quảng cáo rằng đó là “sách giáo khoa của thằng đàn ông bình thường”, bắt cậu nhất định phải mang về nhà mà luyện, có khi lại thấy bất ngờ thú vị không chừng. Kỉ Đình chẳng buồn giằng co qua lại với cậu ta, chỉ đành ôm tất cả chỗ đó về.
Nghĩ đến việc khi nãy Chỉ An giở ra một lượt nội dung mấy tờ tạp chí, cậu không nén nổi xấu hổ, không biết cô sẽ nghĩ về cậu thế nào đây.
“Mấy thứ này không phải của anh đâu, là tại Lưu Lý Lâm cứ khăng khăng đưa anh đấy chứ.” Nói xong mấy câu này cậu mới thấy hối hận, những việc thế này biết giải thích thế nào cho phải, chỉ càng bôi xóa càng đen thui đi mà thôi.
Thấy Chỉ An không nói năng gì nữa, cậu lén lút quét mắt qua màn hình ti vi, những hình ảnh cận cảnh xác thịt lại càng khiến cậu mặt đỏ gay, tim đập rộn. Cậu nghĩ, thật không thể tưởng tượng nổi, rằng cậu lại phải nhìn thấy những thứ bẩn thỉu này ngay trong phòng khách nhà họ Cố, bên cạnh còn có cả Chỉ An, cô gái thân thiết như em gái ruột với cậu, điều khiến cậu thêm khinh bỉ bản thân là, trong tình cảnh này, cậu còn cảm thấy nỗi run rẩy không thể chế ngự từ sâu thẳm trong mình. Cậu cảm giác rằng từng hơi thở, từng động tác dù nhỏ bé của Chỉ An đều được phóng to đến vô cùng trong trí não cậu, lúc này cậu mới để ý, hôm nay trời nóng, cô mặc một chiếc áo phông cộc tay màu trắng, để lộ cả một khoảng da kéo dài từ cổ cho đến tận xương đòn, làn da bánh mật láng mịn, căng tràn, ánh lên vẻ non tơ của tuổi trẻ, còn ở dưới là một chiếc quần jean, ôm lấy cặp chân thon dài… Cậu cảm thấy chiếc áo của mình bó sát và