XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134488

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/488 lượt.

nói cương quyết tột cùng, “Bố xin lỗi, Chỉ An, bố chỉ yêu có một người, là mẹ Uông Phàm của con. Uông Minh đúng là điểm gì cũng ổn, thế nhưng trước nay bố chưa từng yêu cô ta, thậm chí, cô ta cũng chưa từng yêu bố”.
“Các người chưa từng yêu nhau…” Chỉ An ngước mặt lên, thế nhưng nước mắt vẫn tuôn ra từ khóe mắt, trượt xuống má, xuống cằm, tiếng vọng của những giọt nước rớt trên nền nhà, cứ dội vào tim Kỉ Đình,lần đầu tiên cậu nhìn thấy nước mắt của Chỉ An .
“Các người nói đều đúng, tôi sinh ra vốn đã là sai lầm.”
Đêm đã về khuya, giờ viếng thăm bệnh nhân đã qua lâu rồi, Uông Phàm túc trực bên Chỉ Di, quá sức đau đớn, mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi trên chiếc giường nhỏ bên cạnh. Bóng tối chỉ còn là một màn tĩnh mịch, duy chỉ có các máy móc thiết bị điều trị bên cạnh giường Chỉ Di là đều đặn phát ra âm thanh “tít tít” đơn điệu. Cửa phòng bệnh chầm chậm bị đẩy ra, một bóng người đứng im lặng hồi lâu nơi ngưỡng cửa, mái mới nhón chân nhẹ nhàng bước vào.Cô vòng qua người Uông Phàm giờ đã ngủ say, không nén được quay lại nhìn một cái, trên khuôn mặt vẫn luôn nhẫn nhịn, đoan trang ấy giờ đây chỉ có đôi mắt nhắm nghiền, đầu lông mày hơi nhăn lại, khóe mắt vẫn đọng những giọt lệ .
Bao nhiêu năm rồi, cô từng cho mình căm hận người đàn bà này, thế nhưng khi nhìn lại những năm tháng dần khôn lớn trưởng thành của mình, cho dù bản thân có không muốn thừa nhận, thì trên thực tế, kể cả sau khi biết rõ mình không phải con gái rứt ruột đẻ ra của bà ta, cô vẫn âm thầm mong mỏi người đàn bà mà cô gọi là “mẹ” tặng cho cô một cái ôm, hay một nụ cười thật lòng, nếu những điều này quá khó khăn, thế thì sự tức giậ hay mắng mỏ gì cũng được.Tiếc là xưa nay chưa có bao giờ.Từ đầu đến cuối, Uông Phàm vẫn chỉ luôn hờ hững với cô, như thể cô là một thứ đồ vật không đáng tồn tại trên đời. Chỉ An đột nhiên nhận ra Uông Phàm bắt đầu già rồi, nhưng vết chân chim nơi khóe mắt đẫm lệ rõ rệt đến thế, lần đầu tiên cô cảm thấy người đàn bà này thật đáng thương, vì theo đuổi một cái gọi là gia-​đình-​hoàn-​hảo mà bà ta phải nghiến răng không hé một lời, cố gắng chịu đựng nỗi đau đớn mà một cái gai chọc vào da thịt gây ra, chịu đựng suốt mười tám năm ròng rã. Nếu là Chỉ An, cô tự biết mình làm không đặng, vì cô là một người khá quyết liệt, hoặc có được hoàn toàn, hoặc vứt bỏ tất thảy, chứ quyết kkhông dung thứ chút khuyết điểm hay lẫn lộn nào . Lúc này, cô lặng lẽ quay đầu đăm đăm ngắm nhìn dung nhan người đàn bà đang ngủ say, cuối cùng chẳng còn chút oán hận,cũng không có chút đợi chờ nào với người đàn bà này cả, ngoài việc nuôi nấng cô lớn lên, hai người bọn họ chỉ là người dưng mà thôi.
Ánh mắt cô rời khỏi Uông Phàm, rồi biết chắc mình không đánh thức ai dậy, cô mới rón rén ngồi xuống bên dường Chỉ Di. Chỉ Di bây giờ vẫn chưa tỉnh lại từ cơn hôn mê, cả người quấn đầy băng trắng cùng đủ loại ống dẫn máy móc, chỉ có khuôn mặt là hoàn toàn nguyên vẹn,hiện lên vẻ nhẹ nhõm tới mức cơ hồ kì dị, làm cho Chỉ An suýt thì ngỡ rằng chị mình đang ngủ đấy thôi, lát nữa sẽ tỉnh lại, sau đó sẽ nhìn cô với ánh mắt ngây thơ như hươu non, ửng đỏ mặt mày mà rằng “Chỉ An, em nói xem, anh ấy có thích chị không?”
ChỉAn cứ ngỡ là cô đã rơi nước mắt, thế nhưng không hề, khóe mắt cô tạnh khô. Cô chỉ ngồi đó, như một pho tượng, ngắm nhìn Chỉ Di trong cơn hôn mê.
Chỉ Di, chị cô, mối liên hệ sâu sắc khăng khít nhất của cô với cái “gia đình” này, người duy nhất yêu thương cô vô điều kiện.
Cô cứ thế ngắm nhìn con người đang nằm trên giường bệnh kia, không thốt một lời, cũng không biết rốt cuộc mình đã ngồi đó bao lâu, tiếng “tít tít” phát ra từ những thiết bị không xa cứ vang lên không ngừng. Hồi lâu, cô nghe thấy Uông Phàm phía sau lưng khẽ trở mình sột soạt.
Có lẽ trời sắp hửng sáng, nếu thế giới của một người vĩnh viễn chỉ có bóng tối, vậy thì làm sao mà phân biệt được bình minh với hoàng hôn?
Cuối cùng, Chỉ An cúi xuống bên tai Chỉ Di nói nhỏ đến nỗi không thể nghe thấy gì, sau đó đứng dậy rời đi, không một chút động tĩnh hệt như lúc cô bước vào vậy.
Lúc bước ra khỏi cổng bệnh viện, gió đêm tràn tới, cô rùng mình, vô thức ôm chặt chiếc ba lô ôm theo người, đi dấn lên phía trước vài bước, cô quyết định lôi từ trong ba lô ra một cái phong bì mà Tạ Tư Niên đã đưa cho, bên trong là một xấp tiền chẳng dày chẳng mỏng, còn có một tờ giấy nhắn ghi vài dòng chữ nhỏ. Cô ngắm nghía cái tên ghi ngay ở dòng đầu tiên: Uông Minh, bên dưới tên có một dòng ghi đầy đủ cả địa chỉ và phương thức liên lạc, cô cười cười, sau đó chậm rãi xé nát tờ giấy nhắn, tận đến lúc nó tan tác vụn vời, cô mới xòe lòng bàn tay ra, những mảnh vụn giấy màu trắng bay tứ tán giữa trận giá đêm chẳng khác nào tàn tro.
Chỉ Di tỉnh lại vào một buổi sáng sau đó năm ngày, như lời bác sĩ nói, tính mạng cô không còn bị đe dọa nữa, các phần bị thương rồi dần dà cũng sẽ hồi phục, duy chỉ có đôi mắt, có lẽ sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh sáng được nữa.Cả bác sĩ lẫn bố mẹ đều không thể giấu mãi cô cái tin xấu này, sau khi gắng gượng ngồi dậy được, cô đã biết chân tướng sự thật qua những lờ