XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/487 lượt.

g thì đã làm sao chứ, lẽ nào tình yêu, thích thì cho đi, chán thì đòi về, nói không yêu là không yêu được sao?”.
Đúng là không thể, không biết vì đâu, thấy cô gái nói thẳng ra như thế, Kỉ Đình đột nhiên thấy những lời thuyết phục của mình sao mà yếu ớt.
“Bảo với họ, kêu anh ta đến đây, có vài điều tôi muốn anh ta nói trước mặt tôi. Cả cô ta, kể cả tôi có thua, cũng phải thua cho rõ ràng, minh bạch”.
Mạc Úc Hoa và Kỉ Đình đều hiểu ý tứ của cô gái, họ quay lại cửa lên sân thượng, truyền đạt lại câu nói của cô gái với nhân viên 110, sau đó rẽ đám đông rời đi. Họ không phải chuyên gia đàm phán, họ chỉ muốn trông thấy bệnh tình của cô gái kia tạm thời chưa có gì nguy hiểm, những thứ còn lại, họ chẳng thể làm gì hơn.
Cả hai không hẹn mà cùng quay lại phòng khám bệnh, những người tò mò hóng chuyện ở đó đã nhiều rồi không cần thêm hai người họ nữa. Chỉ một chuyện thế này thôi đã khiến người trên kẻ dưới trong bệnh viên nhộn nhạo hết cả lên, đến giờ trực ban buổi chiều, xe cảnh sát hụ còi ra về, đám người bu lại xung quanh mới dần dà tản đi, xem chừng sự vụ cuối cùng đã được giải quyết.
Kỉ Đình thay áo blouse trắng ra, rửa sạch tay, hòa vào dòng người đang tản đi bước ra ngoài bệnh viện, trên đường vẫn còn nghe những người tò mò kia bàn luận về những tình tiết hay ho vừa mới xảy ra, một bà chị đi trước anh không xa nói với một bà khác, “Đúng là sự đời chẳng thiếu trò gì, nào là bác sĩ, nào là người nhà, rồi thằng bồ phụ tình, ai cũng khuyên giải không nổi, cuối cùng làm sao mà không muốn chết nữa chứ?”.
Bà kia cười nhạt mà rằng, “Tôi nghe nói là cuối cùng cô bồ của gã kia cũng tới, mà bồ bịch gì, chỉ là gã đó yêu đơn phương thôi chứ, có người bảo là cô kia đến chỉ nói đúng một câu, “Những người rào trước đón sau đòi tự tử, cuối cùng cũng không chịu nhảy xuống, rặt là cái phường tham sống sợ chết”, mà kể cũng lạ, cô ta vừa nói như thế con bé định nhảy lầu lóp ngóp bò xuống ngay”.
Kỉ Đình khe khẽ lắc đầu trước vẻ cười cợt của bọn họ, tình yêu xưa nay vẫn là thứ khiến người ta đau đớn, chỉ những người vô tình mới tránh được hoàn toàn mà thôi.
Anh dõi mắt về phía vầng dương đang lặn, trời tối dần một ngày nữa lại trôi qua, anh đã định nói với cô gái muốn nhảy lầu rằng, chỉ cần chịu chờ đợi nhất định sẽ gặp được hạnh phúc hằng mong mỏi. Thế nhưng có thật như vậy không, chính anh cũng không hề tin tưởng.
Từ phía nườm nượp người vừa xôn xao hóng chuyện kéo về, qua những tia nắng còn sót lại, anh thấp thoáng thấy một bong dáng xa xa, dong dỏng, mảnh mai, ngoài ra không có gì đặc biệt. Kỉ Đình ngẩn người mất vài giây, sau đó hộc tốc chạy, bất chấp tất thảy mà đuổi theo bóng dáng ấy, giữa cơn vội vã không rõ đã lách qua bao nhiêu người, đụng vào bao nhiêu cái vai, cuối cùng anh đứng giữa dòng người, dáo dác tứ phía, đâu đâu cũng là người nhưng chẳng thấy cô đâu.
Anh không tin đây chỉ là ảo giác, bóng dáng ấy đã lướt qua lướt lại biết bao lần cả trong mơ lẫn khi còn thức, thế mà anh lại một lần nữa để mất cô.
Quảng trường nhỏ ở trước cổng bệnh viện không rộng rãi gì, Kỉ Đình đứng đó, trời đã sâm sẩm tối, trước mặt không xa là cái ngã bảy nổi tiếng của thành phố, anh không biết là cô đã rẽ theo hướng nào. Chưa có lúc nào anh cảm thấy căm hẫn cái dòng người cuồn cuộn như lúc này, chỉ một chút sơ sểnh, một con người đã biến mất tăm trong đó.
Anh đứng nguyên tại chỗ, rõ ràng là biết đã bỏ lỡ cô, nhưng không cam tâm rời bước, chỉ mong cô cảm nhận được nỗi kiếm tìm cùng sự chờ đợi của anh, để quay đầu trở lại. Thực ra anh thừa biết là chẳng thể như vậy, giữa hai người họ xưa nay đâu tồn tại sợi dây cảm ứng nào, nếu không thì vì đâu buổi đêm cô quyết định dứt bước ra đi, anh lại chẳng hề mộng mị, đến khổ đau cũng chẳng thấy mảy may?
Anh bỗng nhiên thấy người chập chờn nóng, lạnh, không cần phải lấy tay sờ thử, cũng biết mồ hôi đã đọng lại thành lạnh ngắt trên trán.
Người quen trong bệnh viện liên tục đi ngang qua, người thì hỏi, “Kỉ Đình à, sao lại ở đây thế?”, người lại trêu chọc, “Kỉ Đình, chờ người yêu đấy hả?”, có người hớn hở chạy lại đứng bên cạnh, “Bác sĩ Kỉ Đình…”. Anh gắng nén nỗi lòng, bình thản mỉm cười với họ, sau đó dõi mắt theo bóng họ rời đi. Anh đúng là một người ngoan ngoãn, từ bé đến giờ, mọi người đều thích khen ngợi anh, chỉ có một người từng bám vào đầu gối anh, hỏi rành rọt từng chũ, “Kỉ Đình, anh cứ thế này có mệt lắm không?”
Từng ngọn đèn đường lần lượt sáng lên, người qua lại cũng dần dà thưa vắng hẳn, anh chậm chạp đi tới một góc đèn đường không rọi tới, ôm chặt lấy thân mình sau đó ngồi thụp xuống. Đúng thế thật, bóng tối cũng có cái hay của nó, cái gì cũng có thể bị nhấn chìm trong nó, như lúc này đây, trong một góc khuất sáng, chẳng ai dòm ngó, chàng trai Kỉ Đình tuổi trẻ tài cao đang cuộn tròn lại, như một con thú non xa bầy.
Một giọng nữ ngân nga cao vút bỗng nhiên vang lên.
... Nếu sự gặp gỡ năm xưa là định mệnh không thể tránh
Bàn tay này bỗng có sợi tơ vấn vít không rời
Hiểu ra quá muộn, xao động quá sớm
Năm tháng nào đã biến đổi cả đời kiếp