Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/481 lượt.
c cô muốn ra sao cũng được.
Hai người cứ giằng co im lìm như thế, tận đến lúc cô phục vụ trẻ tuổi vừa rồi lại bước tới chỗ Kỉ Đình, “Anh gì ơi, một mỹ nữ đằng kia muốn mời anh một ly”.
“Xin lỗi nhé, thực tình tôi không uống đựợc”, anh lạnh nhạt khước từ.
“Không uống thì cũng qua đó chào hỏi một câu đi, hay dở gì người ta cũng là phụ nữ, thêm nữa bà chủ tụi tôi chẳng mấy khi mời người ta uống rượu đâu, Chỉ An, chị bảo đúng không?” Cô gái cứ nhất quyết kì kèo. Chỉ An nhún vai, chẳng ừ hử gì.
“Đi nào, qua chào hỏi một chút” Kỉ Đình liếc mắt nhìn Chỉ An một cái, không biết làm thế nào, đành theo cô phục vụ ương bướng kia nửa mời nửa kéo đưa đến một bàn nhỏ cách đó không xa. Lúc ấy, tiếng nhạc bỗng nhiên tạm dừng lại, bên chiếc bàn là một đôi nam nữ trẻ tuổi, người phụ nữ vận một chiếc đầm dài màu đỏ, mặt mũi sáng sủa xinh đẹp, còn người nam điển trai vẻ nham hiểm, thấy Kỉ Đình có vẻ cố chịu đựng nhẫn nhịn mà đến, người đàn ông đưa mắt nhìn cô gái, cười khẩy. “Đói khát ghê, xấu mặt quá đấy !” rồi đút tay vào túi quần đi thẳng.
Cô gái trẻ được gọi là “bà chủ” cười cười cầm ly đứng dậy, “Tất cả các quý ông bảnh bao đến với Tả Ngạn, tôi đều muốn mời một ly rượu”. Kỉ Đình tỏ vẻ xin lỗi, “Thế thì hân hạnh cho tôi quá, có điều cũng không tiện lắm, tửu lượng của tôi rất kém, không nhấp rượu bao giờ. Rất vui được quen biết chị, tôi bận chút việc, xin phép….”. Anh gật đầu rời đi. Thấp thoáng phía sau có người nói, “Trông hơi giống…”.
Anh không để tâm đến lời bọn họ nói, bởi anh phát hiện ra người pha chế ở quầy bar vẫn còn đó, có điều giờ đây lại đổi thành một anh thanh niên cao gầy, Chỉ An không biết đã đi đâu mất rồi. Anh mới rời bước khoảng chừng 3 phút chứ mấy, nhất định cô chưa đi xa được, anh không nghĩ ngợi gì thêm, băng mình đuổi theo ngay. Phía tầng dưới của Tả Ngạn chỉ là một bầu tĩnh tại lặng phắc, cảnh huyên náo vừa rồi dường như ở thế giới nào đó, anh dáo dác ngó khắp nơi, tứ phía đều không thấy cô đâu, phía cửa ra vào không bóng người qua lại. Kỉ Đỉnh đụng phải nhân viên phục vụ vừa ra đón khách đỗ xe quay trở lại, lập tức hỏi, “Cửa sau ở chỗ nào?”
Anh men theo hướng mà người phục vụ kia chỉ, tiếp tục đuổi theo ra ngoài, cửa sau của Tả Ngạn là một con ngõ âm u nhỏ hẹp, chẳng có bóng xe cộ qua lại, anh bước mông lung về phía trước, chẳng thấy tăm tích cô đâu, nỗi buồn đau cùng chán nản cứ thế dâng đầy trong lòng, chẳng có cách nào vơi bớt, cũng chẳng thể nói cùng ai, anh không biết phải làm gì.
Đằng xa lóa lên ánh đèn pha mô tô chói mắt, anh nghe thấy cả một tràng tiếng nổ xe inh tai, mô tô trước nay vẫn là phương tiện đi lại rất đặc biệt của thành phố này. Đến khi anh ý thức được, mới kinh hãi nhận ra chiếc xe ấy đang lao thẳng đến chỗ anh, thoắt cái nó đã trờ tới trước mặt anh, tốc độ có giảm xuống, nhưng không có vẻ dừng lại. Anh lùi về phía sau theo bản năng, chiếc xe ấy rừm rừm ép sát anh thêm một bước, tận đến lúc anh cảm thấy lưng mình đang tựa vào ức tường lạnh lẽo ẩm ướt, bánh xe mới dừng sát ngay bên anh. An ninh trật tự về đêm ở thành phố G này vốn không tốt, anh cũng nghe các đồng nghiệp trong bệnh viện nhắc đến, chỉ không ngờ là sự tình lại ụp vào đầu mình thế này, anh không né đi đâu được nữa, chỉ đành nhắm mắt chờ đợi.
“Anh cứ đi theo tôi làm gì thế?”
Anh mở choàng mắt, vừa hay trông thấy cô nghiêng đầu gỡ chiếc mũ bảo hiểm ra, lúc ấy mới thở phào một tiếng, nửa tức giận, nửa thong dong nhìn vào người ngồi trên chiếc mô tô cũ nát ấy.
“Làm sao chẳng nói một lời đã đi mất thế?”
Cô cười khẩy, “Tôi hết giờ làm, dựa vào cái gì mà đòi tôi phải báo với anh? Làm sao, sợ rồi chứ gì? Nếu mà gặp cướp giật thật, anh cũng mặc kệ chúng nó bắt nạt thế à?”
“Nếu mà đòi tiền thật thì cũng mặc kệ, việc gì phải mạo hiểm vì mấy thứ ngoại thân chứ?”
“Ha ha, tôi quên mất, cái gan dạ của anh làm sao mà sánh bằng mấy thứ triết lý của anh được”.
Lưng anh áp sát vào bức tường phía sau, “Em nói đúng nhưng anh không thể để xảy chuyện gì được, nếu anh xảy ra chuyện, làm sao tiếp tục đi tìm em?”
Kỉ Đình trở về bệnh viện vẫn chưa hết nửa ngày xin nghỉ phép. Càng những lúc bấn loạn, anh càng nghiêm khắc đòi hỏi bản thân phải gắng chỉn chu từng việc một, ca phẫu thật mổ phanh diễn ra vào buổi chiều, anh phụ trách phần khâu vết thương, thầy Viên theo dõi mọi việc cũng không nén được phải gật đầu hài lòng.
Ca phẫu thuật đã xong, anh đứng bên bồn rửa, tay áo xắn lên, nước từ vòi tuôn ra ào ào, nhưng dường như anh cứ lơ đễnh đâu đâu, bà lao công bước ngang qua, cảm thấy là lạ, liền cất tiếng hỏi một câu, “Bác sĩ Kỉ Đình ơi, anh không sao đấy chứ?”. Lúc này anh mới sực tỉnh đưa tay xuống vòi nước.
“Cháu không sao đâu ạ”, anh đáp.
Hãy đưa anh đi với!!
Buổi tối, lúc quay trở lại chỗ ma mị ấy, bản thân Kỉ Đình cũng cảm thấy đang làm việc gì vụng trộm xấu xa lắm. Phía sau quầy bar không có bóng dáng cô, anh cứ ngỡ mình lại một lần nữa công cốc, nhưng vừa quay đầu, anh đã nhìn thấy ngay, dưới ánh đèn lấp