Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/455 lượt.

p>




Thói quen của loài cá
Chỉ Di đã hai mươi sáu tuổi, cô không còn nhìn thấy thế giới này đã đủ chín năm ròng, nếu so sánh với nhau, cô vẫn quen với cách tính thời gian thứ hai hơn. Tuy không nhìn thấy, nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng thở than của cha mẹ.
Một dạo, có bà mợ giới thiệu cho cô “một anh bạn trai”, cô vốn không muốn đi, nhưng vì không muốn bố mẹ phải buồn lòng, nên cũng cùng mẹ đến dùng bữa cơm với anh ta. Từ đầu đến cuối, cô nói năng rất thưa nhặt, về nhà rồi, cô nghe mợ nói lại rằng anh chàng kia tương đối ưng cô, anh ta là giáo viên trung học, cũng coi là người có văn hóa, ba mươi lăm tuổi, đã ly dị vợ, giờ bên cạnh còn có đứa con gái bảy tuổi. Mợ cô nói, anh ta không phiền gì việc cô không nhìn thấy, chỉ coi trọng vẻ dịu dàng, dễ mến của cô, cô cũng chẳng còn nhỏ gì, không gian chọn lựa cũng chẳng còn rộng lớn, cơ hội trước mắt này đúng là hiếm có vô cùng.
Lúc ấy, cô chẳng nói năng gì, chỉ có cảm giác là người mẹ trước nay một mực thương yêu cô cũng đang rất im lìm.
Ba ngày sau, người kia gọi điện đến nhà cô, Uông Phàm nghe máy, lúc gác điện thoại, bà liền nói với cô, “Chỉ Di, anh ta hẹn con ra ngoài đấy”.
Chỉ Di cúi mặt không nói, cô nghe thấy mẹ bảo, “Đi đi con, Chỉ Di, mẹ đã để ý anh chàng đấy giúp con rồi, mặt mũi coi được, tính khí cũng có vẻ ổn lắm, mà quan trọng nhất, ấn tượng của anh ta về con rất tốt, chắc là sẽ thành đấy”.
Nghe những chuyện cười Lưu Lý Lâm kể thao thao bất tuyệt, Chỉ Di trong lòng không phải không vui thích. Có lúc cô cũng thấy lạ, từ sau khi mắt không nhìn thấy nữa, tuy ngoài mặt cô tỏ ra bình thản, gắng thích nghi với cuộc sống trong bóng tối, thế nhưng lần vui cười thoải mái đầu tiên cô có được lại nhờ anh chàng Lưu Lý Lâm – trước nay bị bố mẹ cô xếp vào loại thành phần bất hảo. Cô đâu có ngốc, một người con trai mấy năm trời vẫn một lòng chăm sóc, bầu bạn bên một người con gái như thế, tâm tư thế nào đã quá rõ, rất nhiều lần chỉ có hai người ở bên nhau, anh cũng đã nói thẳng với cô, “Chỉ Di à, nếu em bằng lòng, anh nguyện sẽ làm em vui cả đời này”.
Cô thực lòng cảm kích anh ta lắm, ở bên cạnh anh ta, cô mới có được sự thư thái trọn vẹn, cảm giác ấy, cho dù là lúc ở bên Kỉ Đình, cô cũng chưa từng cảm thấy. Lúc ở bên Kỉ Đình, cô có cảm giác mình như một cây cỏ vậy, tầm thường, nhỏ nhoi, nhưng cô lại nguyện lòng ghì sát đất bùn như thế mà chờ đợi anh. Anh chưa hề yêu cô, khoảnh khắc chớp nhoáng năm mười tám tuổi ấy, cô không chỉ đánh mất ánh sáng của đôi mắt mình, mà còn đánh mất cả thứ tình yêu ngây ngô vụng dại bấy lâu, hóa ra người trong lòng anh trước nay là Chỉ An, chính là cô em gái Chỉ An cô hết mực thương yêu.
Chỉ Di không hề căm hận Chỉ An, chưa từng như thế, cô nghĩ, nếu là Kỉ Đình, cô cũng sẽ lao như thiêu thân vào yêu một người con gái như Chỉ An thôi, cô cũng thực lòng thương yêu đứa em gái duy nhất, Chỉ An không phải là một đứa trẻ hạnh phúc, có quá nhiều việc không công bằng với nó. Thế nhưng, cô cũng chẳng có cách nào quên được Kỉ Đình, Kỉ Đình là chút hồi tưởng về thời thiếu nữ rực rỡ sắc màu còn sót lại trong ký ức của cô, thậm chí có lúc cô còn không biết, cô thực sự yêu anh đến vậy hay chỉ là cô đã quen với việc yêu anh. Thói quen sao hiểm nguy đến vậy, giống như người ta cần không khí, như cá cần đến nước, như cô cần yêu anh.
Nói chuyện một lúc lâu, Chỉ Di mới nhớ ra phải tìm một bể cá mới để thả đám cá Lưu Lý Lâm mới mang đến, cô mò ra một cái bể cá vừa vặn, Lưu Lý Lâm hăng hái đổ cá trong túi vào bể.
“Cẩn thận đi anh.” Cô dặn dò, lời còn chưa dứt, đã nghe thấy anh ta kêu “ôi trời”, tiếp theo là tiếng quẫy đạp khe khẽ trên nền nhà. Vốn đã biết anh ta không phải là người làm được những việc tỉ mẩn thế này, cô lo lắng, xót xa con cá bị rơi xuống sàn, chẳng nói chẳng rằng ngồi thụp xuống mò mẫm. “Để anh, để anh”, Lưu Lý Lâm ấn bàn tay còn chưa xác định được phương hướng của cô xuống, “Mau mau, ra khỏi nước lâu quá là không sống được đâu”, giọng cô đượm nỗi âu lo, Lưu Lý Lâm dùng cả hai tay, định tóm chặt con cá lại, nhưng con cá vàng rớt khỏi nước giãy giụa khiếp quá, thân mình lại trơn tuồn tuột, anh ta mấy lần chạm vào rồi mà không tài nào nắm chắc con cá trong tay. Chỉ Di ở bên cạnh, nghe thấy tiếng đuôi cá đập xuống, cái giãy giụa vô thanh ấy, sao càng lúc càng yếu ớt.
Trán Lưu Lý Lâm lấm tấm mồ hôi, càng vội càng cuống. “Thôi đi”, Chỉ Di bỗng nhiên tóm chặt lấy tay anh ta, Lưu Lý Lâm xoay người lại với vẻ khó hiểu, tay cô lạnh đến đáng sợ, “Để mặc nó đi, có khi như vậy lại tốt hơn”. Anh ta nhất thời không nói được chi, hai người sững sờ nghe tiếng giãy giụa dần dà rơi tõm vào thinh lặng, con cá vàng không động đậy nữa.
“Chỉ Di à?” Giọng nói trước nay vẫn vui tươi hớn hở của anh ta giờ đây cũng đượm nỗi lo âu.
“Không sao, em không sao đâu.” Cô lắc đầu, tay nắm chặt vào cánh tay Lưu Lý Lâm, định nhoẻn cười để an ủi anh ta, thế mà đã bật khóc không hề báo trước.
Lưu Lý Lâm cuống cuồng hết cả lên, không biết phải làm thế nào để dỗ dành cô gái nhỏ đá