Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134452

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/452 lượt.

, nào là gội đầu, bôi thuốc hấp dưỡng, cuối cùng lại còn phải cắt tỉa chỉnh sửa, anh phải ngồi đợi hơn hai tiếng đồng hồ, cũng may anh vốn là người kiên trì nhẫn nại. Mọi thứ xong xuôi cả rồi, anh đến bên cạnh Chỉ Di, hỏi, “Chỉ Di, đã xong chưa em, anh đưa em về nhà nhé?”.
Chỉ Di vẫn ngồi trước gương, cô quay đầu về phía Kỉ Đình, cười khẽ khàng, “Đẹp không anh?”.
Anh sững người một hồi mới nhận ra Chỉ Di đang hỏi về mái tóc của cô. Tóc của Chỉ Di trước nay luôn rất đẹp, lúc nào cũng được cô nâng niu chăm chút, đến nhuộm cũng không nhuộm bao giờ, mái tóc đen óng ả cứ tự nhiên rủ xuống sau vai, tôn lên gương mặt mộc mạc thanh tú của cô, toát lên vẻ thuần khiết lay động lòng người.
“Đẹp lắm”, anh đáp. Bất giác nhìn thấy trong tấm gương trước mặt vẻ thất vọng vụt qua của cô, anh biết đây không phải là câu trả lời cô mong đợi, trong lòng cũng thoảng chút buồn, nhưng anh không muốn cô phải ảo tưởng, dù chỉ là chút ít, vì như vậy chỉ khiến cô bị tổn thương mà thôi.
Chỉ Di cúi đầu, máu tóc cũng rủ xuống, che khuất nửa gương, giọng cô lí nhí, “Anh không thích rồi”.
“Không phải, anh thấy đẹp thật mà, có điều anh là dân ngoại đạo, nên cũng chẳng biết phải miêu tả thế nào cho phải”, anh cười đáp.
“Thật à?” Lúc này vẻ buồn rầu của cô mới nhạt bớt, khóe miệng hiện nét cười, “Anh nói xem, em mà cắt tóc ngắn thì trông có dễ coi không?”.
“Ừm… Chắc cũng đẹp đấy, nhưng mà như bây giờ cũng được lắm rồi”, Kỉ Đình nói qua quýt cho xong. “Chỉ Di, mình về đi em.”
Cô không nói gì thêm nữa, ngoan ngoãn để anh đưa về nhà.
Những chuyện như thế sau đấy cũng xảy ra thêm vài lần, có điều phần lớn thời gian Kỉ Đình đều lấy cớ là ở khoa có việc, sau đó gọi điện nhờ Lưu Lý Lâm giúp, thực ra Lưu Lý Lâm đâu phải dạng phổi bò vô tâm vô tính, những khúc mắc bên trong anh ta đều biết tỏng, có điều cứ để đó không nói năng chi.
Ban đầu Kỉ Đình nghĩ bụng, chỉ cần anh điềm tĩnh như không mà ứng xử, dần dà Chỉ Di sẽ hiểu ra, mọi thứ sẽ lần lữa trôi qua, không ngờ trong bữa cơm mẹ anh lại nhắc đến chuyện này, anh không nén nổi một tiếng than thầm.
Tối hôm sau, anh phải trực đêm, lúc đi xem xét tình hình, đi ngang qua một phòng mới phát hiện thấy một bệnh nhân thủng dạ dày đã nhấn đèn gọi rất lâu rồi mà vẫn không có y tá hay bác sĩ trực nào đến cả, anh hỏi han tình hình cẩn thận, rồi quay trở lại phòng trực, chỉ thấy hai cô y tá với cậu Trương – bác sĩ trực tối hôm ấy đang chụm đầu thành một đám với nhau, không rõ đang nghiên cứu món gì chăm chú hào hứng lắm, tận đến lúc anh gõ cửa một hồi, ba người kia mới giật mình.
“Bác sĩ Kỉ Đình…” Tiểu Trương mới vào bệnh viện hơn một năm nay, được phân về khoa của Kỉ Đình, biểu hiện của cậu ta trước nay rất ổn, có điều với bác sĩ trưởng khoa ngoại Kỉ Đình – người vốn rất ôn tồn, trầm lặng, cậu ta vẫn luôn giữ vẻ dè chừng. Kỉ Đình không phải một người khắt khe gì, ngược lại, anh ăn nói rất dễ nghe, nghiệp vụ lại tinh thông, đối với những bác sĩ trẻ mới chân ướt chân ráo về đây, anh trước nay chưa hề lên mặt dạy dỗ, kể cả họ có mắc sai sót, anh cũng chỉ kiên trì uốn nắn, không hề chê trách phũ phàng, có điều, ai nấy đều biết, anh tuy ôn tồn, hòa nhã, nhưng đằng sau thái độ lịch thiệp ấy lại là vẻ xa cách lạnh lùng, khiến người ta rất khó lại gần, thêm nữa, về mặt công việc, anh luôn nghiêm ngặt, yêu cầu rất cao. Vậy nên, lúc Kỉ Đình nói nhỏ nhẹ một câu, “Tôi nghĩ các bạn nên đi xem tại sao giường 37 bấm đèn gọi lâu thế, rốt cuộc là có vấn đề gì”, Tiểu Trương và hai cô y tá kia đều xấu hổ đỏ bừng mặt, một cô lật đật theo Tiểu Trương rời gót ngay, còn một cô tay cầm cuốn tạp chí, chẳng bỏ ra, cũng không hẳn giấu đi, chỉ ngượng nghịu đứng nguyên tại chỗ.
Kỉ Đình bước lại gần, “Cái gì hay ho thế, làm cho mấy bạn quên bẵng cả việc chính là trực ban?”.
Trên mặt anh đúng là có nét cười cười thật, thế mà cô y tá kia cứ cuống quýt cả lên, thế là anh quả quyết giằng khẽ cuốn tạp chí, lật bừa vài trang, sau đó hơi chau mày trả cuốn tạp chí về cho cô y tá, “Cũng hay đấy, có điều trên tạo chí suy cho cùng vẫn chỉ toàn chuyện của thiên hạ thôi, vì cái này mà làm lỡ công việc bình thường, ảnh hưởng đến người khác là không nên đâu”.
Cô y tá vội vã gật đầu lia lịa, “Em biết rồi ạ, lần sau em sẽ chú ý”.
Kỉ Đình chỉ cười cười, rồi bước ra khỏi phòng trực ban.
Ca trực đã xong, trên đường lái xe trở về nhà, trời đã tang tảng sáng, lúc đi vào đến cổng trường, anh lơ đễnh ngước nhìn bầu trời qua cửa kính xe, một màn xanh nhạt như đã được nước gột bớt phân nửa, ở mạn phía đông hưng hửng ánh đỏ, đã biết bao lần anh trở về nhà vào cái giờ sớm tinh mơ này, thế mà trước nay chưa từng chăm chú ngắm nhìn bầu trời cao cao trên đầu kia, khoảnh khắc hừng đông này, hóa ra đẹp tới nhường ấy. Anh không lái xe thẳng về nhà luôn mà dừng lại ở con đường nhỏ cạnh sân, rồi xuống xe, từ tốn dạo vài bước, dưới chân anh là thảm cỏ ươn ướt, anh cứ thế dõi mắt ngắm nhìn chân trời hồi lâu, hít thở thật sâu, trời cao thưa thớt gợn mây. Thi thoảng lại có bóng đen vụt lướt qua, càng lúc càng xa xăm, không biết là