Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/445 lượt.

g. Phong cách và giá trị nghệ thuật của tác phẩm này đã được giới truyền thông chuyên về nghệ thuật trong nước quảng bá rộng rãi, ba bức tranh sơn dầu hôm nay của cô cũng là những tác phẩm mà Cố Chỉ An rất ưa thích và tự mình chọn ra, có thể coi là những tác phẩm xuất sắc, trước khi bước vào phần trả giá, cho phép tôi được thêm vào một chút ngoài lề, tôi nghĩ quý vị cũng sẽ thể tất, bởi hôm nay chúng tôi rất vinh dự mời cô Cố Chỉ An tới dự buổi bán đấu giá này, xin mời cô Cố Chỉ An…”.
Thắng được bức tranh này là một vị nam giới vẫn còn trẻ, mặt mũi sáng sủa, ăn mặc chải chuốt, trông rõ không phải là kiểu công tử nhà giàu hay tuổi trẻ bồng bột “ngàn vàng đổ một trận cười như chơi”, người chủ trì đấu giá nói chúc mừng anh ta, còn anh ta chỉ nhìn Chỉ An mỉm cười bẽn lẽn ngại ngần, Chỉ An thì vẫn cái vẻ nhởn nhơ như không, ánh mắt xa xôi, không rõ là đang nghĩ ngợi gì.
Bức tranh thứ hai là chân dung, được một vị nam giới trung niên ra bề giàu có mua với giá ba mươi sáu vạn rưỡi, cái giá này đã vượt qua cả tác phẩm của một họa sĩ nam trung tuổi theo phái kinh viện, đã lăn lộn trong ngành sơn dầu suốt bao năm và mới giành được chút tiếng tăm.
Lúc bức tranh thứ ba được mang ra, không ít người trong nghề có mặt ở dưới đều ngỡ ngàng nhận ra rằng, so với hai bức vừa rồi, bút pháp của bức này rõ ràng non nớt hơn nhiều, cấu tứ cũng lạ lùng, quan sát kỹ càng mới thấy, bức tranh vẽ bầu trời buổi hoàng hôn ở góc nhìn từ mặt đất ngước lên, vận dụng sắc màu cũng không phải tài tình gì lắm. Kỹ thuật của hai bức vừa rồi tuy chưa đến mức toàn thiện toàn mỹ, nhưng chí ít cũng khiến người ta cảm thấy tài hoa của cô tràn trề, dào dạt, nếu so sánh với nhau, bức tranh với tên gọi Tia nắng sớm của tôi này kém cỏi hơn nhiều, hơn nữa lại khiến người ta thắc mắc không sao lý giải nổi, bởi những người có chút kiến thức đều nhận ra, từ vị trí của bức tranh và góc độ của vầng dương phía trời tây kia, đó chắc chắn là thời khắc trước khi mặt trời lặn chứ không thể là buổi sớm mai được.
Đúng thế, không ai có thể hiểu nổi, ngoại trừ anh, chỉ có anh mà thôi. Ngay lúc bức tranh ấy được trưng ra, Kỉ Đình đã cảm thấy máu nóng trong toàn bộ cơ thể cuồn cuộn dâng lên, anh không bao giờ quên buổi hoàng hôn ấy, cậu chàng Kỉ Đình mười bảy tuổi cùng cô bé Chỉ An mười bốn tuổi nằm xoài bên nhau trên bãi cỏ ở góc trường, cùng ngắm mặt trời lặn từng chút, từng chút phía trời tây, bóng tối im lìm mà êm đềm vây bọc lấy họ. Cây đa già bên cạnh họ ngày hôm ấy cũng đơm trái mang sắc màu tím đen, một cánh chim chẳng rõ tên cũng vội vã bay trở về giữa ánh chiều tà còn rơi rớt, vầng mây ấy cũng điểm xuyết một chấm hồng giữa nền tím rất nhạt, cô bé Chỉ An ngày hôm ấy lần đầu tiên trở thành thiếu nữ, cô đã thẹn thùng tức tối chạy vụt đi trước vẻ quan tâm ngờ nghệch của một cậu trai mới lớn… Mười ba năm sau, cô mới nói, đó chính là tia nắng sớm của cô.
Mọi người đều mải mê bàn tán về bức họa kỳ quặc ấy, ai còn để ý đến một chàng trai đang lặng lẽ rơi lệ?
Lúc Kỉ Đình ngẩng đầu lên với vẻ mặt tỉnh bơ như không, mức trả giá của Tia nắng sớm của tôi đã được đẩy lên tới hai mươi tám vạn tệ, anh không chút do dự, đưa tay giơ biển trả giá lần đầu tiên. Tiếng đọc giá của nhà cái vẫn vang lên đều đều, cuộc trả giá vẫn đang tiếp tục, lúc mức giá đã vượt qua ba mươi vạn, chỉ còn trơ lại ba người nãy giờ chưa chịu bỏ cuộc, khi chạm mức ba mươi hai vạn, người đàn ông trung tuổi dáng vẻ giàu có cười lên ha hả, lắc đầu làm bộ, rốt cuộc ông ta cũng là người khôn ngoan, biết tỏng là cho dù cô nàng Cố Chỉ An này có làm người ta phải mê mẩn ngưỡng mộ đến đâu đi chăng nữa, bức tranh bồng bột này cũng chẳng đáng từng đấy tiền, như vậy, chỉ còn lại anh chàng kia và Kỉ Đình là vẫn cứng đầu cứng cổ giành lấy bức tranh.
Lúc người chủ trì đọc giá ba mươi lăm vạn lần thứ nhất, phía dưới xôn xao nhộn nhạo hết cả lên, rất nhiều người bắt đầu dáo dác ngó hai anh chàng nọ, một kẻ trước sau đều giữ nụ cười chắc chắn quả quyết, một kẻ ung dung điềm đạm như không, Chỉ An đứng trên bục, từ lúc Kỉ Đình bắt đầu giơ biển lên, cô chỉ thờ ơ quan sát tất cả, như thể đó chỉ là một màn kịch vui chẳng hề dính dáng gì đến mình.
Khi biển giá trong tay đã rớt xuống, nhà cái đọc con số ba mươi tư vạn, Kỉ Đình đã không còn nghĩ ngợi thêm nữa. Anh xuất thân là con nhà giáo, chưa từng phải lo nghĩ chuyện cơm ăn nước uống, đến lúc đi làm thu nhập rất khá, nhưng anh biết, mình cũng chẳng phải hạng có tiền, so với những người có mặt ở đây thì đúng là quá ư nực cười, thế nhưng anh cũng biết, rằng bức tranh ấy – anh bắt buộc phải giành được.
Lúc giá đã lên tới ba mươi bảy vạn rưỡi, anh chàng kia quay lại tò mò dò xét anh một lúc, đang tính giương biển lên lần nữa, một người có vẻ là nhân viên phục vụ bước đến bên cạnh anh ta, cúi người nói nhỏ mấy câu, anh ta lại quay đầu lại, lần này trong mắt thoáng vẻ khác lạ, sau đó ngồi im một chỗ, không động tĩnh gì thêm.
“Ba mươi bảy vạn rưỡi lần thứ nhất, ba mươi bảy vạn rưỡi lần thứ hai, ba mươi bảy vạn rưỡi lần thứ ba, chúc mừng quý ngài đây đã gi


80s toys - Atari. I still have