Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134447

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/447 lượt.

ọc nhìn về hướng bọn Kỉ Đình, anh chàng nam sinh còn dấn mấy bước về chỗ họ, dằn một câu, “Đứa nào?”. Chỉ An với Kỉ Đình lập tức im phăng phắc, không dám động cựa, đám cây lá rậm rạp ngay trước mắt chính là tấm màn chắn tốt nhất lúc này.
Anh chàng kia ngó quanh quất một chặp, tuy đoán được đứa bày trò tai quái đang náu trên mô đất, nhưng chỗ lối hẹp ấy không thể trèo lên được, nếu muốn cũng phải đi một đoạn dài mới đến được chỗ nấp của bọn Chỉ An, đây cũng chính là một trong những lý do khiến Chỉ An bày trò chẳng kiêng nể gì. Kỉ Đình lúc ấy không biết những điều này, cậu chỉ thấy quả tim trong lồng ngực như chực nhảy ra ngoài, tận đến lúc nghe thấy tiếng bước chân người kia đã đi xa dần, mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Vừa nhổm người dậy, cậu áy náy nhận ra rằng, trong lòng mình hóa ra chỉ tràn trề thứ cảm giác vui sướng hả hê vì đã bày được cái trò nghịch phá ấy, nỗi buồn bực bức bách ban đầu đã lui dần. Chỉ An cũng ngồi dậy, cười ha hả, “Cái anh Kỉ Đình này đúng là đồ ngốc, suýt thì bị bọn họ nhìn thấy rồi”.
Kỉ Đình đáp, vẻ không phục, “Em mà chả vậy hay sao, vừa rồi cười to thế, nếu không làm sao bọn họ nhìn lên được”.
“Anh đã nhìn thấy cái đầu rối như tổ quạ của bà chị đấy chưa?” Chỉ An cười bảo. Kỉ Đình nhớ lại, không nhịn nổi bèn cười phá lên. Cười xong, cậu thuận tay gỡ chiếc lá khô vướng trên tóc Chỉ An, “Hóa ra em chạy ra đây, mọi người ở nhà bảo là chẳng thấy em đâu cả”.
Chỉ An đang đà nằm xoài ra thảm cỏ, “Anh đến nói dối cũng chẳng ra hồn. Trừ chị Chỉ Di ra, bọn họ đâu thèm đi tìm em. Bọn họ chỉ biết nói mỗi câu, Mạn này còn đứa nào thạo đường hơn con bé nữa? Chơi mệt rồi nó khắc mò về ngay ấy mà”. Cô bé lấy một cọng cỏ ngậm vào miệng, dưới ánh mặt trời vàng vọt buổi hoàng hôn, trên gương mặt cô bé thấp thoáng vạt tối đẹp đẽ vô chừng.
Kỉ Đình không có cách nào phản bác lại cô bé, bởi vì cô nói chẳng hề sai, thế nên cậu chỉ đành bảo, “Thực ra chú dì cũng thương em lắm, sao em cứ thích chọc giận bố mẹ, chẳng lẽ không nghe lời được một tí hay sao?”.
Chỉ An cười phì một tiếng, phun nhành cỏ đang ngậm trong miệng ra ngoài, “Thương em á? Mắt họ chẳng bao giờ nhìn thấy em đâu. Từ lúc em còn bé họ đã chỉ biết nói mỗi một câu: Chỉ Di thích cái này, thế thì cũng cho con Chỉ An một cái đi, thế nên những thứ chị Chỉ Di có thì em cũng có, nhưng mà những cái đấy xưa nay có phải đồ em thích đâu. Dì Uông Phàm của anh ý mà, từ lúc em còn bé tí chưa một lần ôm em vào lòng, cũng chưa bao gời quát mắng em, trong mắt mẹ em chỉ có mỗi Chỉ Di thôi. Lúc còn nhỏ, em cứ nghĩ là em chưa đủ ngoan, thế nên cái gì em cũng phải cố giỏi hơn Chỉ Di, kết quả học tập của em tốt hơn, môn Thể dục cũng giỏi hơn, em chỉ mong bố mẹ em nói một câu: Chỉ An cừ thật! Thế nhưng bọn họ chỉ biết nói mỗi câu: Chỉ Di, không sao đâu con, kết quả chưa cao cũng chẳng sao cả, sức khỏe còn yếu thì chịu khó nghỉ ngơi, bất kể thế nào con cũng vẫn là cục cưng của bố mẹ. Có lần em được thưởng bông hoa đỏ, hớn hở đem về khoe với bố mẹ, họ chỉ liếc qua một cái rồi quẳng sang một bên, Chỉ Di không được bông hoa đỏ, nhưng bố mẹ lại ôm chị ấy vào lòng. Về sau em mới hiểu, một khi họ đã không ưa rồi, thì cho dù em có ngoan có giỏi đến đâu họ cũng chẳng coi ra gì, thế thì vì sao em phải cố làm vừa lòng bố mẹ chứ? Bố em chỉ đến lúc mắng em mới chịu nhìn em bằng cả hai con mắt thôi”.
“Làm sao thế được, em cũng là con gái của chú dì mà, trên đời này làm gì có bố mẹ nào lại không thương con?” Kỉ Đình vỗ về cô bé, nhưng chính cậu cũng cảm thấy những lời lẽ của mình thật gượng gạo.
Chỉ An cười cười vẻ kỳ quái, “Anh không biết đâu, có nhiều việc em hiểu tại sao đấy”. Thế nhưng cô bé không nói tiếp nữa, mà lại cười khẩy hỏi rằng, “Anh bảo là muốn em ngoan ngoãn một tí, thế cái tấm gương luôn nghe lời người lớn là anh đây lại đi trốn vào cái góc này để xâu xé cuốn băng làm gì thế?”.
Sắc mặt Kỉ Đình thoắt tối sầm lại, “Có lúc anh cũng chẳng biết mình muốn làm gì nữa”.
“Chắc anh bị say rượu đấy mà, thật xấu hổ, có mỗi một ly rượu mà ra thế này.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chỉ An hiện lên vẻ khinh bỉ.
Nói đến đây, mặt mũi Kỉ Đình đỏ lựng lên, “Anh nghĩ chắc là anh không uống được rượu thật”.
“Ai chuốc anh đâu, là tự anh cuống cà kê uống ực một hơi đấy chứ.” Chỉ An một tay chống đầu, tay kia đẩy cậu một cái, hỏi rằng, “Nói đi, rượu có vị thế nào?”
Kỉ Đình ngượng nghịu bảo, “Chẳng phải em cũng nếm một tí rồi đấy thôi”.
“Em chỉ nhấp môi thôi mà. Đừng lắm lời. Nói mau, rốt cuộc là vị thế nào?”
“Ừ, cay cay, đắng đắng… Có điều cũng hơi ngòn ngọt.”
Hai đứa trẻ con nằm duỗi trên thảm cỏ, ngắm nhìn bóng đêm đang dần dà nuốt trọn cả vầng dương đang lặn.
“Trời sắp tối rồi đấy.” Kỉ Đình thoắt chột dạ, bảo Chỉ An, “Chỉ An, có phải hồi bé em sợ bóng tối lắm phải không?”
Chỉ An làm như không hề nghe thấy lời của cậu, Kỉ Đình nhắc lại một lượt nữa, lần này mới nghe thấy cô nàng “Hứ” một tiếng, bảo rằng, “Em mà thèm giống kẻ nhát chết như anh à, em thích nhất buổi tối, lúc trời chạng vạng, không nhìn rõ gì nữa, trò gì cũng có thể làm được,