Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.

̃ vào bụng cô. Nhìn những người khác hình như chỉ nếm một, hai con là buông đũa hết.
Trần Ngộ Bạch một tay đặt trên lưng ghế của cô, nghịch một cuộn tóc của cô. Thấy cuối cùng cô đã ngẩng đầu lên quan sát những sự vật khác ngoài tôm hùm ra, anh kéo kéo tóc cô, thấp giọng hỏi, “Ngon không?”.
An Tiểu Ly cười ngô nghê gật đầu. Thực ra Núi Băng này vẫn rất tốt, lúc nãy chỉ nhúng tôm hùm cho cô còn anh thì chẳng ăn gì.
Trần Ngộ Bạch vui vẻ xoa đầu cô, buông tóc cô ra, ra hiệu bằng tay.
Bảy, tám người phục vụ thấy thế mang đồ ăn lên, ba mươi con tôm hùm hấp nằm oai vệ trên bàn, khiến cả gian phòng ngập mùi thơm – đó mới là món chính, mọi người không còn thấy nhạt nhẽo như lúc nãy, hoan hô một tiếng, mang găng tay trên bàn vào, xoa tay rồi lao vào ăn uống sung sướng.
Đĩa tôm đỏ tươi trước mặt An Tiểu Ly, con nào con nấy to đùng, đỏ rực, ngập trong gia vị như đang dụ dỗ cô. Nhưng trong bụng cô vẫn chất đống đám anh chị em của nó, cứ nhét vào nữa thì e rằng sẽ bể bụng mất.
Trần Ngộ Bạch thong thả mang găng tay vào, liếc nhìn cô, cười: “Sao không ăn nữa?”.
An Tiểu Ly ợ một cái, xấu hổ dựa người ra sau, “Em… no rồi”.
Trần Ngộ Bạch mang găng tay vào, nheo mắt cười, “No nhanh thế à? Đám tôm hùm này vừa được vận chuyển bằng đường hàng không hồi chiều, rất tươi. Lãng phí thì tiếc lắm – thế này đi, phần của em thì để anh giải quyết cho”. Anh hiểu chuyện, nhấc đĩa tôm hùm của cô, đặt song song với đĩa của mình, trái một bên phải một bên ăn rất nhanh chóng gọn gàng.
An Tiểu Ly khóc không ra nước mắt, chồm lại mắng mỏ: “Trần Ngộ Bạch, anh gian xảo hả!”, anh cố ý cho cô ăn no trước khi món chính tới.
Trần Ngộ Bạch không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, nhướng mày nhún vai, trong mắt An Tiểu Ly thì đó đúng là… đê tiện kinh khủng!
An Tiểu Ly vừa no vừa tức, ngồi bẹp trên ghế, nhìn Kỷ Nam bên trái đang cầm hai càng cua cắn nhai nhồm nhoàm, xuýt xoa khen ngợi. Dung Nham đặt từng miếng thịt tôm trắng bóc đã được lột vỏ vào đĩa cho cô, còn dịu dàng nói gì đó. Lương Phi Phàm ngồi đối diện gọi phục vụ đến thay một ly nước ấm cho Cố Yên, lại cầm khăn giấy lau miệng cho cô, đầu mày cuối mắt đều toát lên sự yêu chiều dịu dàng.
Lại nhìn anh chàng ngồi cạnh mình.
Trần Ngộ Bạch lúc này hình như có bản lĩnh đọc hiểu ý người, cũng biết ý mà xoa đầu cô, sau đó anh bỗng ngẩn người, lại rút khăn ăn ra đưa cho cô. An Tiểu Ly tưởng mặt cô bị bẩn, “Ở đâu?”.
Trần Ngộ Bạch chỉ lên tóc cô, “Anh quên tháo găng tay”, lúc nãy sờ đầu cô…
Dưới ánh đèn ảo mộng trong nhà vệ sinh hào nhoáng, trong gương là một gương mặt đã bùng nổ.
Cô xem như đã hiểu rõ, cái gì mà bạch mã hoàng tử, Trần Ngộ Bạch chính là con khủng long bạo chúa mà hoàng tử cưỡi, máu lạnh đen tối ích kỷ hoang tưởng mà lại còn xấu xa, mặt dày!
Nên cái giường này, thật sự không thể tuỳ tiện mà lên! Nếu bây giờ cô vẫn là một cô gái trinh băng thanh ngọc khiết thì Trần Ngộ Bạch nào dám đối xử với cô như vậy!
Ôi… Hình như cũng không đúng, anh có bao giờ đối xử tốt với cô đâu!
Nhìn vào gương huơ nắm đấm mấy cái, cô tiếp tục cầm khăn bông nhúng vào nước, lau kĩ những vết bẩn trên tóc.
Lúc này có tiếng gõ cửa vang lên, sau đó là một cô gái má lúm đồng tiền xinh đẹp bước vào, mặc đồng phục nhân viên, cười rất ngọt ngào, “Xin lỗi thưa tiểu thư, nhà vệ sinh này phải sửa rồi, xin cô dời bước, dùng nhà vệ sinh ở tầng khác được không ạ?”.
An Tiểu Ly sờ mái tóc ướt nước dính sát vào gáy, hỏi nghiêm túc, “Tôi có thể nói không được không?”.
Mỹ nữ kia ngẩn người, vẫn miễn cười ngọt ngào, “Tiểu thư à, xin cô hợp tác với công việc của tôi được không?”.
An Tiểu Ly vẫn tức tối, “Cô đừng gọi tôi là tiểu thư được không? Tôi nghe kỳ cục lắm, cô gọi tôi là Hoàng Hoa Đại Khuê Nữ được chứ?”.
Cô gái xinh đẹp hoàn toàn đơ người, “Tiểu thư…”
An Tiểu Ly ném khăn bông đi, vuốt tóc rồi bỏ ra ngoài, thầm nghĩ chẳng lẽ bị nhìn ra rồi sao? Nhưng thực ra cô không lừa gạt ai cả, hai mươi tư giờ trước vẫn là… đường rộng thênh thang, cô né qua cạnh cô gái kia rồi bỏ đi.
Vừa ra khỏi cửa, phía trước tiến đến một tiểu thụ tuyệt thế. Kỷ Nam mỉm cười chào cô rồi đi lướt qua, An Tiểu Ly không quan tâm lắm, cười tự nhiên, đi vài bước bỗng thoáng suy nghĩ, tò mò quay lại nhìn thì lập tức hoá đá.
Tuyệt thế tiểu thụ kia đi… vào nhà vệ sinh nữ.
Hoá ra nhà vệ sinh không phải tu sửa gì, mà là để thoả mãn ảo tưởng về giới tính của


Disneyland 1972 Love the old s