Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341873

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.

ng…”.
Hôm đó không phải ngày gì đặc biệt, thành phố C vẫn mặt trời mọc rồi lặn, trên con đường lúc bảy giờ tối, ngựa xe như nước, ánh đèn neon cũng chỉ hơi sáng. Trong chiếc xe màu đen đậu ven đường, một chàng trai trẻ dịu dàng đang ôm một cô gái xinh đẹp, chỉ với mấy câu nói mà đã tiến được vào trái tim cô.
“Vi Nhiên… không phải em… không phải em không quan tâm anh… em chỉ là quen rồi”, Tần Tang nghẹn ngào nói không hoàn chỉnh, nước mắt như mưa. Trong ấn tượng, cô đã hơn mười năm không khóc như thế này rồi.
Lý Vi Nhiên không biết đã hiểu những lời không đầu không cuối của cô chưa, anh không nói gì, chỉ ve vuốt gáy cô, rất dịu dàng nhẹ nhàng, thỉnh thoảng cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt của cô.
“Được rồi… anh nói với em như vậy là mong em hiểu được thái độ của anh thôi. Anh rất nghiêm túc với em, nên Tang Tang à, em phải từ từ làm quen với việc có anh ở cạnh, được không?”.
Tần Tang gật đầu, nước mắt càng tuôn.
Từ trường về đến chỗ Tần Tang ở, nước mắt của cô chưa hề khô. Về sau Lý Vi Nhiên không hiểu rốt cuộc là vì sao cô lại khóc.
Nhưng trước kia luôn thấy cô có vẻ hờ hững, xa cách, bây giờ lại cúi đầu khóc như một cô bé, thật khiến anh xót xa vô cùng. Anh lặng lẽ đưa khăn giấy cho cô, xoa đầu cô an ủi, cũng không nói gì để khuyên cô nín khóc.
Đến chung cư, Tần Tang vẫn chưa kiềm chế được cảm xúc, lại cảm thấy xấu hổ nên quay đầu đi, dựa vào cửa kính xe lạnh lẽo, nước mắt vẫn chảy dài, bờ vai run lên.
Lý Vi Nhiên bỏ tay xuống xe, bế cô xuống ghế sau, Tần Tang để mặc anh muốn làm gì thì làm, mềm nhũn tựa vào lòng anh, gục vào ngực anh khóc, lát sau áo sơ mi của anh đã ướt đẫm một khoảng trước ngực, nước mắt mát lạnh thấm ướt da anh, tê dại.
“Sao vậy? Anh cũng không trách em, sao khóc mãi thế? Hay là không thể nói gì? Hử?”, anh nửa đùa nửa thật dỗ dành cô.
Tần Tang ngoan ngoãn gục vào lòng anh, hai tay vòng ôm eo anh, mắt khép hờ, không nói gì.
“Nói gì đi chứ”, anh lay lắc cô.
“… Hử”.
“Bây giờ em đang nghĩ gì, tại sao lại bật khóc vậy, những điều em nghĩ trong lòng, chỉ cần em chịu nói, thì anh sẽ nghe hết”, anh ôm lấy cô, dịu dàng nói.
Ánh đèn trong xe mờ tối, âm thanh bên ngoài bị cách biệt hẳn, Tần Tang bỗng nhớ tới cái giếng mà Vương Ngữ Yên và Đoàn Dự bị rơi xuống.
Không có người khác, không có quá khứ, không có tương lai, nơi cách biệt hẳn với thế giới, chỉ có hai người.
“Năm em mười tuổi đã cãi nhau với chị, vì cái gì thì giờ em quên rồi… Em khóc trước, rồi chị chạy về phòng. Mẹ của chị – em và chị không cùng một mẹ sinh ra, nhưng ở trong nhà của bố em nên cũng đành gọi mẹ của chị ấy là “mẹ” như những đứa con khác của ông ấy. Mẹ cười và nói với em rất nhiều đạo lý, em tưởng đó là một sự khẳng định rằng em đã hiểu chuyện. Nhưng về sau lúc em về phòng thấy chị khóc trong phòng… Mẹ ôm chị, dỗ dành yêu thương, sau đó… mẹ cũng khóc theo… Bà chẳng nói đạo lý gì với chị cả, bà cùng khóc với chị…”. Tần Tang kể mà nước mắt lại tuôn rơi. Lý Vi Nhiên đã hiểu đại khái từ những lời nói đứt quãng của cô, hoá ra cô đã nấp sau vẻ lạnh nhạt như vậy.
Anh xót xa ôm chặt cô.
Giọng nói thanh tao của Tần Tang đã khàn đi vì khóc, “Vi Nhiên, từ lúc đó, em biết… em không cần phải khóc nữa… Vì không ai thương xót em khi em khóc”. Khóc thực ra là một thói quen, biết nước mắt sẽ rơi vào trong tim của người yêu thương mình nên phụ nữ mới hay khóc. Còn nếu không ai thương xót thì nước mắt chỉ là thứ vô dụng, thế thì chẳng cần phải khóc làm gì.
“Ồ… nên, bây giờ em cố tình để anh thương xót em phải không?”, Lý Vi Nhiên dịu giọng chọc cô, Tang Tang của anh không cần an ủi, chí ít là lúc này.
Tần Tang quả nhiên cười trong làn nước mắt, đấm anh một cái.
“Anh sẽ thương mà, thật! Nên sau này em có thể khóc thường xuyên”.
“Ừm…”
“Tang Tang, cho dù có chuyện gì, chúng ta đều nói cho nhau nghe, được không?”.
Giọng anh quá trang trọng, Tần Tang có đôi chút hoảng loạn, “Thế… sau này, anh ngoại tình cũng sẽ nói cho em biết?”.
“Ừ… ừm”.
“Anh dám?!”.
Tần Tang nhéo tai anh, bị anh chụp lấy đặt lên trước ngực, hôn đến không thở nổi. Cô không còn chút sức nào, mềm nhũn người tựa vào lòng anh.
“Về chỗ của anh, được không?”, bàn tay to lớn của anh ra sức bóp mông cô, thở hổn hển, hỏi cô.
Tần Tang đau đầu vô cùng, nhưng không nỡ từ chối anh. Nhất thời, ánh mắt cô đờ đẫn, miệng lắp bắp.
Lý Vi Nhiên thở dài, nhíu mày, rồi lại hôn mạnh cô mấy cái nữa để giải toả thèm khát, cuối cùng vẫn buông cô ra.
“Anh đưa em lên”.
Lên lầu thấy cửa đang mở.
Hai người nhìn nhau, Lý Vi Nhiên che chắn phía trước cho cô, còn anh nhẹ nhàng đẩy cửa, bước vào trong.
Trong phòng đèn đuốc sáng choang, An Tiểu Ly đang dọn dẹp đồ đạc.
“Anh nói mà, có tên trộm nào không có mắt mà dám xâm phạm cả địa bàn của Tang Tang nhà anh chứ”. Lý Vi Nhiên thở phào, dựa vào cửa, cười trêu An Tiểu Ly.
An Tiểu Ly quay lại bĩu môi với anh, không tâm trí nào đấu khẩu. Đến khi Tần Tang bước vào, mắt cô chợt sáng lên.
“Wow wow, hai người cãi nhau hả?! Tang Tang, cậu mà còn khóc á?!”,