Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341820
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1820 lượt.
ng?”, Tần Tang tỉnh bơ, ngược lại An Tiểu Ly nghẹn đến không nói được gì.
“An Tiểu Ly!”.
“A…a! Tớ đây!”, An Tiểu Ly khó khăn lắm mới hoàn hồn, từ phòng tắm thò đầu ra nhìn nhà bếp, bà Trần vẫn đang vui vẻ làm việc, “Tang Tang, Tiểu Bạch tối mới về! Bây giờ bà ấy đang chuẩn bị, cậu nói xem bà ấy có phải dạng bà mẹ xem tớ là kẻ xâm lược không? Giống kiểu ‘khổng tước đông nam phi lý’[2'> ấy”
[2'> Khổng tước đông nam phi: là bài trường thi đầu tiên của Trunng Quốc, ý chỉ sự bồi hồi, lưu luyến khi xa cách.
Tần Tang một tay ôm vai, lạnh đến rụt cổ, “Làm mẹ thì ai cũng thế thôi, cậu đó, mạnh mẽ lên, làm một cú ngoạn mục cho bà ấy xem!”.
“Tại sao?! Chẳng phải đầu tiên là giả vờ ngoan hiền nhu mì, đợi gả vào nhà ấy rồi mới dữ dằn hay sao?”.
“Cậu chắc chắn cậu gả được vào đó?”.
“Phì! Tớ thèm vào ấy!”.
“Nói thật”, Tần Tang ngừng đùa cợt, “An Tiểu Ly, nhớ lấy, tám chữ vàng” bất ti bất kháng, hữu tiến hữu thoái[3'>. Rõ chưa?”.
[3'> Có nghĩa là không tỏ ra tự ti, cũng không chống đối, có tiến có lùi.
Tiểu Ly lại thò đầu ra nhìn vào nhà bếp, rồi rụt cổ lại, cô lắc đầu.
Tần Tang đương nhiên không nhìn thấy nhưng cô có thể đoán ra. Đang định tiếp tục giải thích thì cô bỗng nhớ lại lần trước ở quán bar, kẻ xấu bụng nào đó đã vô tình vô nghĩa nhìn người yêu của cô bị đánh.
Tần Tang cười khì khì, giọng trở nên vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, “Thực ra, An Tiểu Ly, so với chuyện bà ấy từ từ phát hiện ra những điểm không tốt của cậu, thì chi bằng cứ để bà ấy từ từ nhận ra cậu không tệ lắm. Cứ phát huy đủ sự thông minh tài trí của cậu, tin vào bản thân, Tiểu Ly, cậu khiến người ta yêu mến như vậy, mẹ Tiểu Bạch chắc rằng sẽ thích cậu đó”.
Tần Tang hiếm khi nói thuận theo cô, An Tiểu Ly cảm thấy rất vui tai, cười hí hửng rồi cúp máy.
Bà Trần dọn dẹp xong thức ăn cần nấu cho bữa tối, rồi bật bếp nấu vài món đơn giản, thêm một món canh, rồi hai người ngồi đối diện nhau ăn trưa.
Tài bếp núc của An Tiểu Ly chỉ hạn chế ở mức làm chín thức ăn, nên ngoài việc rửa rau và giúp lặt vặt ra thì cô chẳng giúp được gì. Đó lại là điểm trừ đối với bà Trần.
“Cô An”, lúc ăn cơm, bà Trần cười nói.
An Tiểu Ly cười thân thiết, “Bác gọi con là Tiểu Ly được rồi ạ!”.
Bà Trần tao nhã hớp một ngụm nước, “Nhà cô An đây còn có những ai?”.
Tiểu Ly thầm thở dài, bao nhiêu mỹ phẩm cũng không chống nổi thời gian, trên mặt nếp nhăn không bao nhiêu, nhưng trí nhớ thì lại kém quá, đã nói là gọi tên Tiểu Ly, chớp mắt đã quên.
“Nhà con còn có bố và mẹ, con là con một”, cô thành thực trả lời.
“Ồ”, bà Trần gật đầu, lại không tỏ vẻ gì, “Lệnh tôn hiện đang làm gì?”.
“Bác quá khen, bố mẹ con đều là giáo viên”.
“Thư hương gia thế à”. Bà Trần cười, giọng tỏ vẻ ẩn ý, “Chẳng trách cô An đây có khí chất như vậy! Nào giống nhà chúng tôi, mấy đời đều làm ăn buôn bán, Ngộ Bạch từ nhỏ học hành cũng không ra sao, ha, lần này xem như là trèo cao rồi”.
Tiểu Ly vội lắc đầu, vô cùng thành thật: “Bác gái hãy yên tâm, bố mẹ con rất tốt, không chê bai gì anh ấy đâu ạ”.
Bà Trần đang hếch khuôn cằm cao quý lên mỉn cười, nghe An Tiểu Ly trả lời thì ngón tay thon mảnh đang cầm ly nước chợt run lên, nụ cười có phần gượng gạo.
Buổi tối Trần Ngộ Bạch trở về thì bà Trần đang ở trong nhà bếp, Tiểu Ly đứng cạnh phụ giúp. Trong tiếng máy hút khói rì rì và nồi cháo va chạm nhau, có một mùi vị ấm áp khó tả.
Trần Ngộ Bạch đứng cạnh cửa một lúc, từ từ gọi tiếng “mẹ”. Bà Trần thấy anh về rồi thì rất vui vẻ giao lại cho Tiểu Ly, còn bà kéo con trai ra ngoài nói chuyện.
Trần Ngộ Bạch nói chuyện với bà mấy câu, cuối cùng đã đến việc mà anh muốn nghe.
“Cô gái này, con nghiêm túc thật à?”, bà Trần nhỏ giọng hỏi con trai.
Trần Ngộ Bạch nhìn vào nhà bếp, cười cười rồi chậm rãi gật đầu. Anh ngước lên nhìn mẹ, lại nhận ra ánh mắt của bà không vui vẻ như annh nghĩ.
“Mẹ không thích cô ta”, bà Trần thở dài, “Con cứ suy nghĩ thận trọng đi. Chúng ta không nói phải tìm con nhà quyền quý để trèo cao, nhưng dù sao cũng phải xứng đáng một chút. Chuyện này mẹ tạm thời không nói với bố con”.
Trần Ngộ Bạch nghe mẹ nói, im lặng một chút rồi lạnh lùng thốt ra một câu xong đứng lên vào nhà bếp.
“Tự con sẽ thông báo với bố”.
Ăn tối xong một lúc thì bà Trần về, sắc mặt Trần Ngộ Bạch sa sầm, An Tiểu Ly nhận ra nên dọn chén đũa xong là ngoan ngoãn trốn anh vào phòng xem tivi.
Nhưng Trần Ngộ Bạch cũng theo vào, im lặng một lúc rồi lạnh lùng hỏi cô: “Hôm nay ở cạnh mẹ anh có vui không?”.
“Cũng được”, cô nghĩ ngợi, “Mẹ anh rất tốt, luôn cười với em”.
Trần Ngộ Bạch “ờ” một tiếng, “Còn không?”.
Cô thắc mắc, nghĩ lại, “Còn… không có gì nữa. Buổi sáng anh đi rồi, bác mua đồ ăn về chuẩn bị… Buổi trưa cùng ăn cơm… buổi chiều bác ngủ, em lên mạng…. Ồ, bác có hỏi về nhà em, có mấy người, bố mẹ em làm gì. Mẹ anh khiêm tốn quá, còn nói anh trèo cao em nữa”.
Cô cười hí hí, nhưng Trần Ngộ Bạch lại không mấy vui vẻ.
“Mẹ anh nói anh học không giỏi, nhà em là thư hương môn đệ”, Tiểu Ly có vẻ đắc ý, “Nhưng em đã nói, em không chê anh đâu”.