Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

n lần, cuối cùng mắt sáng lên, vỗ vỗ vai Lương Phi Phàm nói: “Tần Dương của Tần Thị thành Tây đến rồi”.
Cố Yên khoát tay Lương Phi Phàm, tò mò hỏi: “Ai là Tần Tang?”, Cô và Dung Nham ở cạnh đã lâu, đương nhiên có thể nhận ra trọng tâm câu hỏi của Dung Nham lúc nãy.
Lương Phi Phàm tỏ ra khá trầm trọng, “họa thủy” mà Tiểu Ngũ và Tiểu Lục đang tranh giành nhau lại là con gái nhà họ Tần, hơn nữa nhìn bộ dạng Dung Nham lúc nãy thì Tiểu Ngũ vẫn chưa biết.
Cố Yên đợi mãi không thấy anh trả lời thì nhìn theo ánh mắt anh, chỉ thấy Tần Liễu khoát tay Tần Dương, cười rất rạng rỡ. Cố Yên cau mặt lại, cái đĩa trong tay ném “rầm” lên bàn, âm thanh to đến mức mọi người đều quay lại nhìn.

Lương Phi Phàm giật mình, hỏi nhỏ: “Sao vậy?”.
Cố Yên xưa nay không giải thích lý do không vui, chỉ ném lại ánh mắt lạnh lùng rồi hất cằm, xách gấu váy dài lên rồi đi thẳng ra ngoài, Lương Phi Phàm thầm thở dài một tiếng trong ánh mắt phức tạp của mọi người, lặng lẽ đuổi theo cô.
Cô Trần kích động đến nỗi nước mắt rưng rưng. An Bất Tri vốn ngồi đợi con gái con rể bước vào, ai ngờ đâu là người nhà của bà vợ ông, lúc đó ngồi cạnh nhau trên sofa, không nói gì.
Người không nói gì, còn có An Tiểu Ly đã bước vào nửa tiếng đồng hồ mà vẫn đờ đẫn xách hành lý.
Trần Ngộ Bạch… cháu của cô Trần… thế thì.
Năm đó, thiếu niên ít nói luôn mặc đồng phục thẳng thớm của trường ở nhà, thiếu niên kỳ quặc có hẳn một lầu để làm phòng ngủ, nhưng chỉ đặt một bàn một giường, thiếu niên lạnh lùng chỉ dùng ánh mắt mà khiến cô sợ đến phát khóc, “anh họ” mà chỉ ở cạnh cô một buổi chiều nhưng chỉ cần nghe cô Trần nhắc tới là cô sẽ khóc rống lên…
Trần Ngộ Bạch, hóa ra, anh là Trần Ngộ Bạch.
An Tiểu Ly bị một bàn tay vô hình kéo vào cảnh thê lương hoang lạnh vô biên, không có tiếng đồng hồ, không có thời gian, chỉ có mình cô ngốc nghếch nằm trong cái bình nhìn thế giới náo nhiệt xung quanh.
Tiểu Bạch, anh… sao có thể đối xử với em như vậy?
Lúc Tần Tang và Lý Vi Nhiên lên thì cô Trần vẫn đang hưng phấn chặt thịt “bốp bốp” trong nhà bếp, chuẩn bị làm sủi cảo, thầy An Bất Tri thì ở trong thư phòng, cầm kính lúp nghiên cứu độ thật giả của huy tông đời Tống, hai cái ghế thái sư bằng gỗ hương lâu đời ở cạnh bàn uống nước, một ghế là An Tiểu Ly ngồi im lặng lạ thường, ghế kia là Trần Ngộ Bạch đang ngồi cúi đầu uống trà.
Lý Vi Nhiên nhẹ nhàng gõ cửa, An Bất Tri vội ngước lên, thấy Tần Tang và chàng trai mấy hôm nay đánh cờ với ông tới, vội gọi con gái đi pha trà.
An Tiểu Ly đờ đẫn đáp lại, Tần Tang thấy sắc mặt bạn là biết không ổn nên đi theo.
Quả nhiên từ thư phòng đi ra, An Tiểu Ly không vào nhà bếp mà cứ đi thẳng ra ngoài, đến đầu cầu thang cứ trèo thẳng lên trên, Tần Tang lặng lẽ đi theo, hai người từ ban công nhỏ tầng 6 cứ thành thạo leo thẳng lên sân thượng.
Tuyết đọng trên sân thượng rất hoàn hảo, tinh khôi, An Tiểu Ly đạp lên một bước rồi ngã nhào xuống. Tần Tang muộn một bước, đưa tay kéo cô nhưng bị cô kéo ngã theo, hai người một trước một sau té đau điếng.
“Cậu là đồ ngốc!”, tay Tần Tang bị An Tiểu Ly đè phải, đau đến tê dại, cô vốc một nắm tuyết ụp lên mặt Tiểu Ly, hậm hực mắng.
Cảm giác lạnh lẽo đó khiến An Tiểu Ly “òa” lên một tiếng, khóc to. Sân thượng rộng rãi, tiếng khóc vang xa, tiếng vọng trên sân thể thao trường R cứ vang lên không dứt.
Tần Tang vội cởi găng tay, luống cuống lau nước mắt cho cô: “Xin lỗi, xin lỗi mà!”.
Tần Tang càng xin lỗi thì Tiểu Ly càng khóc dữ dội hơn, Tần Tang đưa tay bịt miệng cô, dọa dẫm: “Còn khóc nữa là tớ lấy găng tay nhét vào miệng bây giờ!”.
An Tiểu Ly tin rằng Tần Tang có thể làm cái chuyện máu lạnh như vậy, nên nín khóc ngay lập tức, ấm ức chùi nước mắt.
Tần Tang kéo cô đứng dậy, đi thêm một chút nữa là bể nước, bể nước to đùng phía dưới có mấy bậc thang, đó là lãnh địa bí mật của họ.
Hai người ngồi xuống bậc thang, An Tiểu Ly đờ đẫn nhìn bầu trời dần dần tối sấm, Tần Tang không hỏi, nên ngược lại cô càng có khao khát muốn tâm sự: “Tang Tang, Trần Ngộ Bạch là cháu của cô Trần!”.
“Hả… Hả?”, Tần Tang không thể không thừa nhận rằng chi tiết nhảm nhí cũ rích này ngay cả người chuyên viết lách như cô cũng cảm thấy rất nhảm.
“Chắc chắn ngay từ đầu anh ấy đã nhận ra tớ, lúc nhỏ bọn tớ từng gặp nhau một lần”.
“Vậy sao cậu không nhận ra anh ta?”.
“Vì… cô Trần dẫn tớ đến nhà anh ấy, tớ vừa giới thiệu bản thân xong là bị anh ấy dọa phát khóc… Tang Tang, cậu nói xem, có phải anh ấy cố ý không? Nhà cô Trần luôn hận bố và tớ cản đường bà, nên phái Trần Ngộ Bạch ra cố ý tiếp cận tớ”.
“Ừm…”, Tần Tang suy nghĩ nghiêm túc, “Tớ thấy, có khả năng”.
Giọng cô rất nghiêm túc, nhưng vẻ mặt khiến Tiểu Ly cảm thấy rõ ràng cô đang xem tất cả là trò đùa, thần kinh yếu đuối của An Tiểu Ly không chịu nổi sự nghi hoặc đó, hét lên một tiếng làm Tần Tang giật bắn mình.
“Là thật đó là thật đó! Tại sao cậu không tin tớ?!”, An Tiểu Ly lay lắc Tần Tang dữ dội, “Tại sao cậu thản nhiên như vậy? Có phải cậu đã biết âm mưu của anh ấy từ lâu không? Cậu nói đi cậu nói đi!


XtGem Forum catalog