Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2747 lượt.
bưng thuốc đi vào. Đặt trên bàn, rồi đỡ ta đứng lên. Ta kéo tay nàng, ý bảo nàng ngồi xuống bên cạnh, rồi nói: "Ngọc Đàn, thuốc này ta không thể uống!". Nàng kinh ngạc nhìn ta, ta khẽ nói tiếp: "Mấy năm nay ta vẫn luôn coi muội như muội muội ruột của mình, ta cũng không dối gạt gì muội! Muội hẳn có thể đoán được ta không muốn gả cho thái tử gia, trước mắt không có biện pháp khác, chỉ có thể mượn bệnh kéo dài, nhưng lại không có khả năng giả bệnh, Lý Am Đạt hỏi thái y thì sẽ rõ ngay. Cho nên thuốc muội cứ bưng tới như bình thường, không thấy ai liền đổ đi giúp ta."
Ngọc Đàn cắn môi nhìn ta một hồi lâu, cuối cùng gật đầu. Ta cười nắm tay nàng, nàng quay đầu lau nước mắt, hai vai hơi co rúm! Một mặt thì thào lẩm bẩm: "Tại sao? Tại sao lại phải như vậy? Ngay cả là tỷ tỷ mà cũng như vậy…"
Ai! Số mệnh sau này của nàng sẽ như thế nào đây? Đợi đến tuổi ra cung, đã sớm qua tuổi gả chồng, với hoàn cảnh của nàng cũng không thể nương tựa được vào gia đình! Nếu chọn không lấy chồng, chỉ có thể ở nhờ huynh đệ cả đời, cuộc sống như vậy sẽ khó khăn đến nhường nào chứ? Nếu chọn lập gia đình, chỉ sợ rất khó tìm được phu quân! Nàng là một người con gái thông minh khéo léo, nếu là ở hiện đại, chỉ cần chịu cố gắng thì không sợ không có cơ hội. Nhưng bây giờ ta chỉ nhìn thấy một tương lai tối đen như mực! " Phụ nữ giống như làm từ nước " 1 đó là bởi vì xã hội này trừ ra tam tòng – "Tòng phụ, tòng phu, tòng tử", không cho người phụ nữ một đường ra nào khác, nữ tử kiên cường trong xã hội nam quyền cũng chỉ là bọ ngựa đá xe, người phụ nữ sao có thể không rơi lệ đây?
--------------------------------
1 Phụ nữ giống như là̀m từ nước " chỉ những phụ nữ khóc nhiều, đụng một cái là khóc, lúc nào cũng có thể chảy nước ra được.
Hôm qua tuy cả ngày không hề uống thuốc, nhưng hôm nay lại cảm giác trong người khỏe lên đôi chút. Phỏng chừng nguyên do chắc là ta ngày thường trong viện thường hay nhảy dây, ngoài ra còn luôn tập vài động tác trước khi lên giường đi ngủ, lúc đó chỉ nghĩ sức khỏe là quan trọng nhất, ta chỉ có một thân một mình trong cung, ngộ nhỡ mà bị bệnh thì người gánh khổ chỉ có bản thân mình thôi. Y học cổ đại lại lạc hậu như thế, hãy xem thì rõ, một người chỉ hơi cảm lạnh chút xíu mà cũng có thể chuyển thành lao bệnh hiểm nghèo bất cứ lúc nào, không thể không sợ cho được. Cho nên vẫn luôn ý thức duy trì thói quen tập luyện như thời còn ở hiện đại, nhưng hôm nay đã bắt đầu cảm thấy hối hận rồi. Đặc biệt là sau khi thái y chẩn mạch, cười nói với ta : "Cô nương ngày thường bảo dưỡng thật tốt! Chắc khoảng bốn năm ngày nữa, chăm sóc tốt một chút là khỏi bệnh hẳn đấy!" Bên trong lòng dạ ta đau khổ cực kỳ, trên mặt còn phải cố làm như vui vẻ lắm khi nghe thấy tin tốt lành đó.
Ngọc Đàn bê thuốc đi, ta cong người đờ đẫn nằm tựa trên giường, bỗng nghe có tiếng gõ cửa, thuận miệng nói : "Vào đi!" Đẩy cửa vào chính là Tiểu Thuận Tử, hắn bước nhanh đến bên giường vừa đánh tay thỉnh an, vừa thấp giọng nói với ta: "Gia sai ta chuyển lời lại cho cô nương một chữ, "tha" (kéo) 1!". Nói xong đã xoay người vội vã chạy đi mất.
--------------------------------
1 Kéo : chắc là kéo dài thời gian.
Buổi tối xua đẩy Ngọc Đàn trở về phòng nghỉ ngơi, ước chừng nàng đã say giấc nồng. Tiện tay khoác tạm bộ y phục, rời khỏi giường mở rộng cửa, đứng trong sân viện, Bắc Kinh tháng chín, đêm khuya có phần trong trẻo nhưng lạnh giá.
Nghĩ tới, miệng không nhịn được hé ra một tia cười, thanh kiếm treo trên đỉnh đầu kia rốt cuộc tạm thời được dời đi. Nếu việc lòng nghi ngờ của Khang Hi với thái tử sắp thành sự thật, sẽ không lý nào đem ta gả cho hắn. Nếu theo như suy nghĩ của bọn họ, hôm nay ta cùng với hai đại hiển tộc của Mông Cổ đều có quan hệ! Sao có thể đem tài nguyên tốt như vậy lãng phí cho thái tử chứ?
Vậy ra tranh đấu lần hai phế thái tử hiện tại đã từ trong tối chuyển ra ngoài sáng . Bát A Ca chỉ sợ đã sớm bố trí sẵn sàng, chẳng qua là đang chờ thời cơ mà thôi, nếu không sẽ không thể vừa ra tay đã chuẩn xác như vậy; Tứ a ca nếu có thể sai người nói cho ta trì hoãn thời gian, vậy là hắn cũng đã biết sẽ có ngày hôm nay trên triều, xem ra là lần này hắn muốn cùng Bát a ca hợp tác lật đổ thái tử rồi. Chỉ là lần này ta đã sắm vai gì trong đó đây? Có lẽ là chất xúc tác rồi ! Không có ta thì sớm muộn chuyện này cũng vẫn xảy ra , nhưng vì ta có liên quan tới người Mông Cổ, liên quan tới thái độ của Khang Hi, cho nên nhìn từ góc độ nào đó, chuyện này có lẽ sớm hơn so với bọn họ dự kiến một chút. Trong tay không có sách sử nên ta không biết những việc này có giống như lịch sử phát triển mà ta biết hay không? Cảm thấy có phần hoang mang, rốt cuộc là vì ta nên lịch sử mới như thế? Hay bởi vì là lịch sử như thế nên mới có chuyện của ta đây?
Nét cười vẫn đó, nhưng đã dần xót xa. Ta trốn qua trốn lại mà không ngờ được mình đã lạc vào giữa gió lốc! Trước kia vẫn một mực làm khán giả đứng nhìn, nhìn mọi người đi tới kết cục của bọn họ, hôm nay thì bản thân cũng bị kéo