Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2709 lượt.
càng nhiều quyền lợi, muốn ngồi vào cái vị trí cao cao tại thượng kia. Mặc kệ kết quả như thế nào, đó đều là cái giá chúng ta phải trả. Nhưng ngươi vì sao phải hy sinh cho dục vọng đó của chúng ta đây? Nó vốn chẳng đáng để ngươi trả giá như thế."
Ta ôm đầu, thống khổ hỏi: "Tại sao? Tại sao phải nhắc nhở ta những thứ này? Ta không muốn biết!"
Hắn dịu dàng nói: "Bát ca là anh rể của ngươi, huống chi ngươi còn cùng hắn… Thêm nữa Thập ca, Thập Tứ đệ là những người mà ngươi rất khó dứt bỏ. Nhưng ngươi đã đáp ứng Tứ ca, ta sợ ngươi nhất thời xử trí theo cảm tính bị cuốn vào tranh đấu của chúng ta. Ta biết tận mắt thấy những gì phát sinh sẽ khiến ngươi thống khổ, nhưng nếu tham gia vào ngươi càng thống khổ hơn."
Thập Tam yên lặng uống rượu, thở dài nói: "Đây là gia đình đế vương! Không thể tránh khỏi tranh đấu cùng thống khổ! Không ai có thể ngăn cản! Nhìn xa trông rộng như hoàng a mã cũng chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn tất cả phát sinh, huống chi là ngươi? Nhược Hi! Ta chỉ muốn tương lai ngươi đi theo Tứ ca, đối xử với huynh ấy thật tốt. Mọi việc ngươi không cần để ý tới, ai thắng ai thua, sẽ chỉ là chuyện giữa chúng ta thôi."
Thập Tam vỗ lưng ta nói: "Hôm nay chính là muốn uống thật say, không nói mấy chuyện này nữa, uống rượu!"
Ta bưng bát lên uống, chỉ mong sao mau mau say đi thôi, bằng không vẫn còn phải đối mặt với những việc này. Thập Tam hình như có ý chuốc cho ta say, một chén lại một chén chuốc rượu cho ta.
Không bao lâu sau, mắt dần mờ đi, chỉ biết thì thào nói uống. Sau đó chính là phong cách say rượu từ trước đến nay của ta, trước mắt tối đen rồi gục đầu xuống ngủ.
--------------------------------
1 gốc là "nhất hồi thủ bách niên thân", gần với 2 câu
Nhất thất túc thành thiên cổ hận,
Tái hồi đầu dĩ bách niên thân.
Một bước sai đường, ngàn thu ôm hận,
Hối lỗi quay về, trăm tuổi đã qua!
Ngày thứ hai khi thức dậy, phát hiện mình xiêm y như cũ đang nằm trên giường, vội kéo chăn muốn trở dậy, trong đầu một cơn đau nhức ập đến, quay về ngồi lại. Ngồi tỉnh một lúc, mới rời giường đi rửa mặt. Cười hỏi Ngọc Đàn: "Tối qua khi muội trở về, ta ở trong phòng sao?" Ngọc Đàn cười nói: "Khi muội trở về, đã thấy tỷ tỷ ngủ thiếp đi từ lúc nào rồi." Ta gật đầu, không nói thêm gì.
Khi đi làm việc, cũng đã muộn, may mà Vạn tuế gia thượng triều chưa về, đến trễ một chút nữa không biết đã xảy ra chuyện lớn gì rồi.Sau khi uống một chén trà đậm đặc, mới cảm thấy đầu óc thông suốt lên đôi chút. Đang đun nước, Vương Hỉ vội vã chạy vào, vẻ mặt nghiêm trọng, thấp giọng nói: "Tỷ tỷ hôm nay mọi thứ phải lưu tâm một chút, vạn tuế gia hạ triều rồi." Ta trông sắc mặt hắn không được bình thường, toan hỏi thêm vài câu, hắn đã xoay người hấp tấp chạy đi mất.
Ta chọn những bộ trà cụ ngày thường Khang Hi thích nhất, sau khi ngâm pha nước thật kỹ, lại đặc biệt làm mát một chút, đợi cho nhiệt độ ít nóng hơn so với nhiệt độ ưa thích thường ngày của Khang Hi , mới bê khay trà chậm bước tiến vào đại điện.
Căn phòng lọt thỏm vào tầm mắt,từ Tam a ka đến Thập thất a ka, gồm cả biểu đệ của Khang Hi, Lãnh thị vệ công nội đại thần Ngạc Luân Đại, Lãnh thị vệ công nội đại thần A Linh A, con trai nội đại thần Minh Châu-Hàn lâm viện chưởng viện học sĩ Quỹ Tự,đông nghịt chúng trọng thần Mãn tộc đang quỳ. Khang Hi sắc mặt xám nghét, cả phòng tuy đặc kín người,nhưng đến tiếng kim châm rơi cũng có thể nghe thấy.
Trong lòng khẽ động, lẽ nào hôm nay sẽ tuyên bố phế thái tử? Nhẹ nhàng đặt chén trà trên bàn, người còn chưa kịp hành lễ lui ra, Khang Hi bỗng nhiên nâng chén trà lên ném thẳng tới người Tứ a ka, ta lập tức quỳ rạp xuống đất, trong lòng kinh sợ đau xót, đến thở mạnh cũng không dám.
Thập a ka ngẩng đầu lớn tiếng nói: "Những lời này của Thập Tam đệ mới lạ chứ, ai chẳng biết ngươi và Tứ a ka luôn luôn như hình với bóng. Chẳng lẽ ý của ngươi còn không phải là ý của Tứ a ka hay sao?" Ta nhìn chòng chọc Thập a ka, không biết bản thân nên tức giận hay thương hại. Ta một mực vẫn luôn sợ cái màn kịch này, nhưng rốt cuộc nó lại đang diễn ra trước mắt ta.
Khang Hi lạnh lùng trút ánh nhìn vào Thập Tam a ka, Thập Tam a ka dập đầu nói: "Nhi thần tự có tư tâm của nhi thần, những điều nhi thần nói có phải sự thật hay không, hoàng a mã cứ việc hỏi A Linh A và Quỹ Tự."
Khang Hi nhìn A Linh A và Quỹ Tự, cực kỳ lạnh lùng nói: "Sự thực rốt cục là như thế nào?" A Linh A và Quỹ Tự nhất thời ngần ngừ, Thập Tứ a ka vụt đứng lên, tiến lên vài bước dập đầu nói: "Theo nhi thần thấy, ứng vợi sự tình này không phải do Tứ ca gây nên. Tứ ca tâm tính bình đạm, thường ở trong phủ tham thiền niệm kinh, bình thường lại rất hiếu thuận để tâm đến tâm ý Hoàng a mã. Tuyệt không thể gây nên chuyện đại nghịch trái ngược tâm tư hoàng a mã như thế."
Khang Hi ngưng mắt nhìn Thập Tứ a ka một hồi, lại như cũ hướng mắt nhìn chằm chằm A Linh A và Quỹ Tự, hai người dập đầu nói: "Thần tội đáng muôn chết, thật chính Thập Tam a ka đã ra lệnh.", hai người cứ ngươi một câu, ta m