Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342517

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2517 lượt.

yên dỗ, Nhược Hi vẫn không cải biến. Hằng ngày, nếu không cầm chân bên bàn tập viết thì cũng tìm một chỗ ngồi thừ ra. Lần đầu tiên, cô nghiêm túc xem xét lại sự thực là mình đang sống ở thời phong kiến, cẩn thận đánh giá lại những đường hướng có thể của số phận mình. Hết lần này đến lần khác, cô tự vấn, chẳng lẽ ta phải thụ động chờ mọi việc giáng xuống hay sao?

A hoàn nô bộc trong phủ lén lút theo dõi Nhược Hi bằng ánh mắt quái lạ, ai nấy xôn xao bàn tán rằng có lẽ cô đang phát điên vì Thập a ca, nhưng Nhược Hi chẳng mảy may quan tâm. Nhược Lan thì cứ nhìn em với vẻ trầm mặc buồn thương, thấy em mỗi ngày một gầy héo, nàng cũng tiều tụy theo. Có lần, Xảo Tuệ khẽ khàng nhắc:
- Chủ tử, người khuyên tiểu thư xem?
Nhược Lan dịu dàng đáp:
- Khuyên cũng vô ích thôi. Rồi sẽ đến lúc Nhược Hi tự hiểu ra và biết cách chấp nhận.
Không đâu, không đâu, Nhược Hi nghĩ thầm. Ta không bao giờ hiểu được, vì sao số phận con người có thể xoay chuyển chỉ bởi một câu nói của ai kia? Từ nhỏ tới lớn, cô luôn tâm niệm nỗ lực hiện tại sẽ quyết định kết quả tương lai. “Hoa nay thế nào, mai thành quả nấy” là phương châm của Nhược Hi, cô không thể chấp nhận đời mình phụ thuộc vào ý muốn của người khác. Không được, dứt khoát không! Cô hận ông trời, vì sao đưa mình về đây, sao không để mình sinh ra luôn ở thời đại này, như thế có khi cô sẽ cam chịu số mệnh hơn. Nhưng nay, cô đã sống ở thời hiện đại được hai mươi lăm năm, được dạy dỗ rằng vận mạng mỗi người nằm trong tay họ, tự nhiên lại có kẻ bảo, số nó thế, chấp nhận đi, thì không!
oOo
Trời đã vào tiết cuối thu, lá vàng bắt đầu rụng lả tả. Nhược Hi thường đứng dưới gốc cây, ngắm những chiếc lá múa may rơi theo làn gió. Mỗi chiếc lá là một vũ công, chúng chao trái, lượn phải, đảo lên, lướt xuống, có khi xoáy tròn trong gió như một thiếu nữ áo xanh đánh hông trên sân khấu, trông thực muôn vẻ yêu kiều. Nhưng cuối cùng, không cự nổi lực hấp dẫn, chúng dần dần đáp hết xuống đất, mang theo nỗi bịn rịn với gió khôn nguôi.
Bát a ca và Thập tứ a ca đứng cạnh Nhược Hi, cùng cô ngắm màn vũ đạo của lá. Nhược Hi than khẽ:
- Thật bi ai, không muốn rụng mà chẳng thoát được số phận.
Thập tứ a ca ôn tồn bảo:
- Tâm trạng này là Buồn thương hoa để lệ rơi, Biệt ly chim cũng vì người xót xa đây mà. Vài ba ngày nữa, tinh thần khá hơn, cô sẽ không nghĩ quẩn như vậy nữa.
Nhược Hi không đáp, vẫn dõi mắt nhìn những chiếc lá đảo chao trong gió.
Thập tứ a ca im lặng một lát, lại hỏi:
- Nhược Hi, cô mến Thập ca lắm à?
Nhược Hi đưa tay bắt một chiếc lá vàng vừa bay qua mắt:
- Phải, tôi rất mến Thập a ca. Anh ta phóng khoáng, sôi nổi, biết làm tôi vui, và quan trọng nhất là đối xử với tôi rất tử tế – Cô hất mạnh chiếc lá trong tay rồi hơi ngửa đầu, nhìn nó chấp chới như múa – Nhưng tôi không mến theo kiểu thiên hạ tưởng tượng. Đối với tôi, Thập a ca chỉ là bạn mà thôi.
Thập tứ a ca sửng sốt hỏi:
- Thế tại sao việc thành thân của anh ấy khiến cô buồn đến vậy? Ngoài kia người ta đều nói Nàng Liều đang tức phát điên lên vì hôn sự của Thập a ca.
Nhược Hi quay hẳn lại nhìn Thập tứ:
- Tôi buồn không phải vì hôn sự của Thập a ca, mà vì hôn sự ấy là do người ta ấn vào tay anh ta. Bản thân Thập a ca cũng không muốn mà – Cô hít một hơi – Tôi buồn vì số mệnh của mình lại phải tuân theo ý muốn của kẻ khác, tại sao không thể tự quyết định?
Nghe đến đây, Thập tứ a ca như ngạt thở, trừng trừng nhìn Nhược Hi. Bát a ca cũng nhìn chằm chằm, mặt đanh lại, giọng nghiêm nghị:
- Những lời đại nghịch bất đạo như thế, sau này không được nói nữa!
Nhược Hi nhếch mép cười khẩy, ngoảnh mặt đi. Bát a ca tiến tới, đưa một tay giữ lấy cằm cô, quay mặt cô về phía mình, mắt như khoan vào mắt cô, lạnh lùng hỏi:
- Nghe rõ chưa?
Nhược Hi giật đầu vùng ra, nhưng bị giữ chặt cứng, không sao thoát được, bèn giương ánh mắt rắn rỏi lên nhìn trả. Bát a ca siết mạnh tay hơn, gằn từng chữ:
- Nghe rõ chưa?
Nhược Hi thấy cằm phát đau, càng lúc càng đau, cuối cùng cô ném ra ánh mắt hằn học, hét lên:
- Nghe rõ rồi!
Bát a ca chằm chằm nhìn cô, từ từ thu tay về, rồi phẩy tay áo bỏ đi. Thập tứ a ca trầm giọng hỏi:
- Cô điên rồi sao? Kẻ khác mà cô nói ở đây là thiên tử Đại Thanh đó! – Nói đoạn gã tất tả quay mình đuổi theo Bát a ca.
Cứ thế, Nhược Hi đứng ngẩn dưới màn lá rụng tơi bời, bất động như một hình vẽ trong gió. Khi Xảo Tuệ ra tìm, thấy bộ dạng ấy thì thở dài, dịu dàng đỡ lấy cánh tay cô, dỗ dành:
- Gió mạnh thế này, chúng ta về thôi!
Nhược Hi vô thức chậm chạp theo về.
Trông thấy em vào tới cửa, Nhược Lan vội chạy ra đón, vừa cầm tay em đã kinh hãi la lên: “Sao lạnh thế này!” Nàng đỡ Nhược Hi ngồi xuống, bảo Xảo Tuệ mau mang trà nóng lại, rồi ủ hai tay Nhược Hi vào tay mình. Hơi ấm từ lòng bàn tay nàng truyền sang tay Nhược Hi, từng chút, từng chút một, rồi lại từ lòng bàn tay truyền vào tim cô. Nhược Hi ngắm khuôn mặt hốc hác của chị, lòng vừa xót xa, vừa ấm áp, lại vừa tủi thân, không nhịn được ôm chầm lấy chị khóc òa lên. Nhược Lan choàng tay quanh em,