Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2593 lượt.

hỉnh an, ta ngây ngô nhìn bọn họ, đến lúc đầy tớ trong phòng đều lui ra hết, mới có phản ứng trở lại, nhảy xuống kháng thỉnh an.
Thập a ka nói: "Từ nay về sau ta phải đến Khách Nhĩ Khách rồi 1. Lần đi nay e phải một năm rưỡi mới quay về, đến nói riêng với ngươi một tiếng." Ta ngước đầu muốn hỏi vì sao, nhưng lập tức cười trong chua chát, còn có thể vì sao, đương nhiên là vì Dận Chân đã hạ chỉ.
Thập Tứ sau khi vào phòng vẫn một mực im lặng nhìn ta, ta né tránh ánh mắt hắn. Mãi một lúc lâu hắn mới hỏi: "Người hiện tai có khỏe không?". Ta gật đầu không lên tiếng. Hắn nói: "Ngươi thế này không hiểu nổi cứ theo bên cạnh hắn tính toán chuyện gì? Hắn nếu thật muốn ngươi, nên sắc phong cho ngươi. Nếu không muốn ngươi, nên thả ngươi ra cung. Nhưng hiện tại ngươi đang tính toán cái gì? Nói ngươi là cung nữ đi, nhưng nghe nói Cao Vô Dung ở trước mặt ngươi đều có phần chỉ biết cúi đầu thưa đáp, nói ngươi là chủ tử đi, kiểu chủ tử như ngươi là sao đây chứ?"
Xảo Tuệ mở hòm rương hỏi: "Chủ tử muốn mặc bộ y phục nào?" Tỷ tỷ dừng mắt nhìn chính mình trong gương,nói: "Bộ kỵ trang màu xanh nhạt nước hồ kia." 2. Xảo Tuệ ngần ngừ nhìn về phía ta, ta gật đầu, nàng lấy y phục ra, hai người hầu hạ tỷ tỷ mặc vào.
Ta trông thấy tỷ tỷ đã mệt lả đi, khuyên nhủ: "Tỷ tỷ, nằm nghỉ một lúc đi!" Tỷ tỷ lắc đầu, lệnh cho Xảo Tuệ: "Còn đôi ủng da hươu nữa." Xảo Tuệ vội vàng lấy đem đến, mang vào cho tỷ tỷ.
Tỷ tỷ dưới sự dìu đỡ của ta, đứng trước gương xoay qua xoay lại, hỏi: "Đẹp không?" Ta cùng Xảo Tuệ đều nói: "Đẹp lắm!". Dìu tỷ tỷ ngồi trở về trên gường, nàng dựa vào lòng ta, gương mặt lấp lánh vài tia cười, lặng lẽ xuất thần, lẩm bẩm nói: "Thanh Sơn dắt ta đi vào một sớm tinh mơ, cưỡi ngựa đón những tia nắng sớm mai, ánh sáng mặt trời khiến hai mắt ta nhắm nghiền, nhưng chàng lại đón nắng cất tiếng cười vang; ta thích nhất là ánh chiều tà tây hạ, ánh chiều tà trên vùng sa mạc đẹp đẽ lạ thường, nửa khoảnh trời đỏ au, chàng ngồi trên lưng ngựa ngắm nhìn ta, mái tóc khúc xạ ánh mặt trời, cả người dường như đang rực sáng trong ngọn lửa cháy bừng…"
Ta ôm chặt lấy tỷ tỷ, nàng nói: "Muội muội! Tỷ rất muốn được quay về, Thanh Sơn ở trên sa mạc nhất định đang đợi tỷ!" Ta thở sâu,kiên cường nén chặt dòng nước mắt, nói: "Huynh ấy khẳng định đang đợi tỷ." Tỷ tỷ cười vài tiếng thấp đến mức không thể nghe thấy, bỗng nhiên quay đầu nhìn ta nói: "Nhưng tỷ tỷ có chút sợ." Ta ôn nhu hỏi: "Sợ cái gì?" Tỷ tỷ nói: "Tỷ đã suốt đời làm người nhà Ái Tân Giác La, tỷ không muốn lại làm quỷ nhà bọn họ, tỷ sợ khi xuống dưới lòng đất, bọn họ không để cho tỷ đi tìm Thanh Sơn." Vừa nói, nước mắt tỷ tỷ giọt giọt tuôn rơi lã chã.
Đây cũng chính là nỗi sợ hãi của thím Tường Lâm 3, tỷ tỷ tin vào quỷ thần cho nên mới khao khát được thoát ly trong hạnh phúc, nhưng cũng vì tin vào quỷ thần cho nên mới sợ rằng hôn ước tại âm ty cũng có hiệu lực như trên cõi trần, huống gì là hôn ước của hoàng thất. Ta suy nghĩ một chút, ra hiệu Xảo Tuệ đến đỡ lấy tỷ tỷ, đứng dậy nói: "Tỷ tỷ, muội đi một lúc sẽ trở lại." Tỷ tỷ níu một góc áo ta, kinh sợ hỏi: "Muội muốn trở về cung sao?" Ta lắc đầu nói: "Muội ra ngoài đi đại tiện một chút, lập tức quay trở lại." Tỷ tỷ gật đầu thả lỏng tay.
Ta bước nhanh ra khỏi phòng, cản một người hầu lại hỏi, sau khi nắm rõ Bát gia đang ở tại thư phòng,vội vã chạy về hướng thư phòng. Thái giám canh cửa trông thấy ta vội vàng cao giọng thỉnh an, ta không để ý đến, chạy thẳng vào bên trong.
Bát a ka ngồi ở phía sau bàn, thấy ta,đang ở trên ghế cũng phải kinh ngạc đứng dậy, sắc mặt tức thì thảm đạm. Thập a ka cùng Thập Tứ cũng đứng lên chăm chăm nhìn ta, ta tiến lên vài bước, quỳ rạp xuống trước người Bát a ka, dập đầu lạy ba lạy. Vẻ mặt hắn có hơi trì hoãn,nghiêng người tránh sang một bên nói: "Rốt cuộc có chuyện gì?"
Ta ngửa đầu nhìn hắn nói: "Cầu xin Vương gia hãy thôi tỷ tỷ." Thư phòng tức thì rơi vào khoảng không ngưng trệ, mãi một lúc lâu Bát a ka gương mặt thê lương, cười vài tiếng, ngồi trở lại ghế cười hỏi: "Đây là ý của Nhược Lan sao?"
Thập Tứ a ka nói: "Sắc phong phế trừ đều phải do hoàng thượng hạ chỉ, sao có thể nói thôi là thôi được?" Ta quỳ lết đến chân Bát a ka nói: "Về phía hoàng thượng ta sẽ đi cầu, nhưng lúc này ra vào cung phải mất một khoảng thời gian dài, chỉ có thể cầu Vương gia trước tiên chấp thuận." Bát a ka tựa người vào ghế, nửa nhắm mắt, cười rồi lại cười, nhưng không nói một lời.
Ta nhìn Bát a ka khẩn cầu: "Tỷ tỷ đã giam hãm mình trong phủ này cả một đời người rồi, giờ đây chỉ lo lắng mình ngay cả làm quỷ cũng sợ không có được tự do.Chàng vẫn luôn biết trong lòng tỷ tỷ căn bản vốn không có chỗ cho chàng, bọn họ âm dương cách trở đã hơn hai mươi năm, cầu xin chàng hãy cho tỷ tỷ tự do, để nàng an tâm đi tìm người thương trong lòng!" Bát a ka sắc mặt càng lúc càng thảm đạm, Thập a ka cùng Thập Tứ sắc mặt sững sờ, kinh ngạc hết nhìn ta rồi lại nhìn Bát a ka.
Thập a ka tiến lên dìu ta, "Nhược Hi, đứng dậy rồi hẵng nói, vương công hoàng tử bỏ phúc tấn không phải là chuyện đùa, cần phải để hoàng thượn