Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2581 lượt.
g biết làm thế nào, sai Cao Vô Dung gọi ta qua, ta tiến đến hành lễ, Hoàng hậu vôi vàng nâng ta dậy hỏi:" Ngươi có cách nào không?" Ta đứng ngoài cửa sổ ngắm nhìn bóng lưng đang tràn đầy bi phẫn kia, sau một lúc lâu hỏi:" Thập Tứ gia đã đến chưa?" Hoàng hậu nói:" Còn chưa đến, chắc phải tầm chìêu tối mới tới nơi."
Trong lòng bỗng thấy bực bội, nhìn Dận Chân vừa thấy xót thương mà vừa oán giận, Thập Tứ không thể gặp mặt Khang Hy lần cuối, hôm nay lại không thể đến kịp gặp được Ngạch nương trước lúc người ra đi. Hắn là Hoàng thượng. hôm nay tất cả mọi người đều vì hắn mà lo lắng, còn Thập Tứ thì sao? Thập Tứ đau đớn thì ai quan tâm? Ngạch nương bởi vì nhớ mình mà triền miên giường bênh, hắn cũng không thể ở bên làm tròn đạo hiếu, ngay cả gặp mặt hỏi han an ủi cũng không thể, bây gìơ khi chạy vội về, lại chỉ có thể đối mặt với thi thể lạnh giá không còn hơi thở. Đau thương làm sao có thể nói? Bi ai làm sao có thể kể đây?
Lãnh đạm nói với hoàng hậu:" Nô tỳ cũng không có cách nào." Nói xong hành lễ với Hoàng hậu xin lui, Hoàng hậu sắc mặt hơi kinh ngạc nhưng cũng để ta rời đi.
Thập Tứ đến nơi lúc buổi tối, guỳ gối trước giường Thái hậu, lặng im không nói gì, quỳ lìên một đêm, đến buổi sáng khi Dận Chân sai người khâm liệm thi thể, Thập Tứ đột nhiên phát điên ngăn cản đám người động vào thi hài của ngạch nương. Dận chân sai người đè Thập Tứ xuống, Thập Tứ mới bắt đầu khóc lớn, đau thương gào khóc rung động cung điện, ta đứng cách xa ngoài cung Thái Hậu, đều nghe thấy tiếng khóc xé gan xé ruột của hắn. Dựa vào cột hành lang, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Ba mẹ con họ, rốt cuộc ai đúng ai sai? Tại sao kết cục lại là cả ba người đều bị thương tổn ?
Sau rồi tiếng khóc bỗng nhiên ngưng bặt, cung nhân kêu to truyền thái y, hoá ra Thập Tứ đã khóc đến ngất đi. Một Thập Tứ thân mình luôn vô cùng khoẻ mạnh bởi vì ngạch nương qua đời mà ốm liệt giường, một trận ốm kéo dài đến hơn một tháng, tận đến khi quay về Tuân Hoá, Thập Tứ vẫn cần người đỡ. Thập Tứ bi thương không biết trút vào đâu, dường như chỉ có thể dùng bệnh tật để phát tiết.
Dận Chân thượng triều hạ triều vẻ mặt vẫn lãnh đạm như thường, tựa như đau thương của hắn đã qua lâu rồi. Nhưng đêm khuya một mình yên lặng, trong lúc hắn phê duyệt tấu chương, sẽ chợt ngơ ngẩn đờ người ra, sắc mặt trầm lắng, nắm chặt lấy bút trong tay, gân xanh nổi lên . Chờ ở lúc không người biết, hắn mới thoáng cho phép lộ ra đau thương .
Sâu trong đáy lòng có chút trách móc hắn, vào lúc ấy cũng dần dao động. Đặt quyển sách xuống bàn, đi tới bên người rồi nhẹ nắm lấy tay hắn, lấy bút lông ra, Hai người yên lặng nhìn nhau một hồi, vùng lông mày nhíu chặt kia ẩn giấu bao nhiêu đau xót trong lòng chứ? Duỗi tay nhẹ nhàng xoa lên lông mày của hắn.
Hắn không nói gì, ôm ta vào trong lòng, hai người im lặng ôm nhau. Trong bóng đêm đen đặc dài đằng đẵng, dưới ánh nến chập chờn, bóng hai người ôm nhau chiếu lên màn lụa mỏng nơi cửa sổ.
…
"Các cách cách khác cũng không tặng quà Hoàng Lịch ca ca, sao lại bắt con tặng?" Thừa Hoan vân vê quần áo trên người ,hỏi:. Ta nói:" Sau này con sẽ hiểu" Thừa Hoan dán vào người ta cười hì hì nói:" Cô cô à, người hiện tại nói luôn cho con biết đi!" Ta nhìn Thừa Hoan, thở dài, ôm nàng vào trong lòng, Thừa Hoan lẳng lặng ôm cổ ta, sau một lúc lâu nói bên tai ta:" Con thích cô cô ôm con".
Ta cười vỗ lưng nó nói:" Phần lớn những lời đường mật của ngươi hình như là đều do ta dạy đúng không? Dùng với ta không có hiệu quả đâu." Vốn tưởng sau khi nói xong, với tính tình của Thừa Hoan nhất định sẽ lắc đầu ỉ ôi, nhưng nó chỉ lẳng lặng ghé đầu vào vai ta lặng im, ta khó hiểu đẩy nó ra, xem xét vẻ mặt của nó, nó gắt gao ôm không rời,êm ái nói:" Cô cô, con nói thật mà, con thích Hoàng bá bá cùng cô cô ôm. Thừa Hoan có thể cảm thấy được cô cô bởi vì Thừa Hoan là Thừa Hoan mà ôm Thừa Hoan."
Ta ôm nàng lắc lắc nói:" Người đang nói nhịu đấy à?" Thừa Hoan thơm lên má ta rồi cười:" Cô cô lại giả ngốc rồi , Hoàng bá bá nói quả không sai." Nói xong cúi đầu, dán vào bên tai ta nói:" Con biết có rất nhiều người vì Hoàng bá bá mới ôm Thừa Hoan, đương nhiên cũng là bởi Thừa Hoan đáng yêu. Nhưng cô cô thì cho dù Thừa Hoan bẩn hay không bẩn, nghịch ngợm hay không nghịch ngợm cũng bằng lòng ôm Thừa Hoan."
Ta im lặng một lát, không biết nên buồn hay vui, Thừa Hoan mới chừng đó, trong lòng cũng đã bắt đầu mơ hồ hiểu được cung đình rồi, nhưng chuyện này có lẽ cũng tốt, hiểu được sẽ không làm ra chuyện hồ đồ.
Thừa Hoan vẫn dính ở trên người ta, không chịu đứng dậy, ta nhìn Thập Tam đang vén rèm bước vào nói:" A mã con tới kìa" Chớp mắt Thừa Hoan đã đứng thẳng người dậy, quay về phía Thập Tam thỉnh an, Ta chống đầu cười rộ lên, Thập Tam vẻ mặt phức tạp cũng nhìn Thừa Hoan một lúc, cũng gượng cười theo. Thập Tam nhanh chóng chạy vội.
Ta nhìn theo bóng lưng Thừa Hoan rời đi, cười to nói:" Thập Tam gia năm đó mị lực không người cản nổi, bây gìơ có tiểu cô nương nhìn thấy thì chuồn mất, vội vàng chỉ e không kịp trốn !" Thập Tam cười khổ nói:" Chuyện như vậy, ngươi