Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2537 lượt.
có phần hụt hơi, không dám tiếp tục cù ta, nửa nằm nửa ngồi đỡ ta nói: "Hoàng đế thì không thể cùng phi tử đùa giỡn thân mật sao? Hơn nữa, có bọn Cao Vô Dung coi chừng bốn phía, ai dám tới nhìn lén chứ?"
Câu cuối hắn nói gì ta cũng không nghe rõ, chỉ có câu đầu tiên cứ quanh quẩn không ngừng trong đầu. Dận Chân nhìn thấy ta đột nhiên không cười nữa, thản nhiên nói: "Ta đã sai người chuẩn bị lễ sắc phong, chờ thân thể nàng khoẻ lên một chút, liền cử hành." Ta gượng cười nói: "Trước kia không phải chàng không hy vọng để ta thụ phong sao? Sau này là bởi vì con, nhưng đứa bé… , hiện tại cũng không cần thế."
Dận Chân chăm chú nhìn ta một lúc, nói: "Trước kia ta không có sợ hãi như bây giờ. Mặc kệ nàng đồng ý hay không, lần này cũng không để cho nàng trì hoãn nữa."
--------------------------------
1. Câu thành ngữ "Giấc mộng Nam Kha" được dùng để hình dung cõi mộng hoặc một việc không tưởng không thể thực hiện được của một người nào đó.
"Tiểu thư, người đang nghĩ chuyện gì thế? Nửa ngày cũng cứ mãi ngồi trơ ra như vậy." Ta nhìn Xảo Tuệ lắc đầu, Bây giờ ta không hiểu được suy nghĩ của Dận Chân dù chỉ một chút, khó biết được lúc nào hắn mừng giận. Vốn nghĩ rằng chuyện đứa nhỏ, hắn nhất định sẽ rất giận dữ, trong lòng cũng đã chuẩn bị hết thảy dù cho có bất cứ chuyện gì cũng phải bảo vệ Xảo Tuệ, nhưng hắn lại không có một tia động tĩnh, Những người biết việc này vốn không nhiều lắm, hiện tại càng không có một ai dám nhắc đến, đến cả Thừa Hoan cũng hẳn là đã được dặn dò qua, không từng hỏi bất luận chuyện gì liên quan đến "đệ đệ". Dường như chuyện có đứa bé chỉ là một giấc mộng, tỉnh mộng rồi chẳng còn gì lưu lại.
"Xảo Tuệ, chúng ta ra ngoài dạo một chút đi." Ta không muốn tiếp tục suy nghĩ, muốn cho lòng mình nhanh chóng thoát ra khỏi đống rối ren. Xảo Tuệ cười nói:" Sắp tới gìơ dùng bữa rồi, không bằng chờ đến lúc ăn xong, ta cùng tiểu thư tản bộ vậy." Ta vừa ngồi dậy từ trên giường vừa nói:" Cứ đi một lúc rồi tính sau." Xảo Tuệ vội vã giúp ta đi giày, tiện tay cầm một chiếc áo choàng xanh nhạt, trên áo có một gốc hồng mai được in nhuộm bằng bút pháp thuỷ mặc.
Xảo Tuệ đỡ ta thong dong đi một lúc, vốn tưởng rằng gió nhẹ hoảng hôn tháng tư có thể cho tâm hồn mình khoan khoái hpn, nhưng trong lòng càng lúc càng thấy không yên,, tựa như trong gió chiều hiu hiu thổi tất cả đến chỉ là sợ hãi. Đột nhiên xoay người quay về hướng Dưỡng Tâm điện. Xảo Tuệ nói:" Không bằng nghỉ ngơi một lúc rồi hãy trở về ."
Ta nói:" Ta không mệt lắm mà." Xảo Tuệ cũng không nhiều lời, bước nhanh theo ta. Cao Vô Dung canh giữ ở bên ngoài Đông noãn các thấy ta liền hành lễ thỉnh an, bên trong mơ hồ truyền đến tiếng nói, ta khẽ hỏi:" Ai ở bên trong vậy?" Cao Vô Dung trả lời:" Thập Tam gia. Có cần nô tài bẩm báo không ạ?" Ta đang muốn gật đầu, giọng nói từ bên trong đột ngột lớn lên.
Dận Chân nói:" Lão Bát còn chưa tuân chỉ sao?" Thập Tam nói:" Vẫn chưa! Hoàng Huynh , Bát phúc tấn mặc dù có tội, nhưng dù sao cũng được Hoàng a mã năm đó sắc phong, hơn nữa ở bên Bát ca nhiều năm lại có Hoằng vượng, liệu có thể đổi sang hình phạt khác được không?" Dận Chân nói:" Ý trẫm đã quyết. Đệ đi xem xem lão Bát có tuân chỉ hay không đi?" Thập Tam kêu lên một tiếng:" Hoàng huynh" Dận Chân cũng không nói thêm nữa. Tiếng nói lại dần dần thấp xuống.
Ta vội vã hỏi:" Bát gia đã tuân chỉ chưa?" Lý Phúc run run người, sau một lúc lâu mới run giọng nói:" Gia đã làm theo ý chỉ."
Ta sợ hãi kêu một tiếng " không" , bỏ chạy về phía trước. Lý Phúc thấy ta như vậy. vẻ mặt cũng trở nên hoảng hốt, chạy nhanh đi lên. Đầu gối bỗng thấy hết sức đau đớn, bước chân lảo đảo, Thập Tam ở bên vội giang tay đỡ lấy.Hắn mặc dù khá hơn ta một chút, nhưng bước đi cũng xiêu vẹo, ta và hắn nhìn nhau, hai người gượng cười một tiếng.
Lý Phúc đứng trước cửa nói vào:"Vương gia, Thập Tam gia cùng Nhược Hi cô nương cầu kiến." Trong phòng tối om, không có một chút tiếng động . Lý Phúc lại lặp lại một lần, bên trong mới truyền đến một giọng nói lạnh lùng lắp bắp không thành tiếng:" Ai cũng không gặp, bảo bọn họ đi đi!"
Lý Phúc khó xử nhìn về phía ta. Ta vừa đẩy hắn ra, rồi đẩy cửa tiến vào, mùi rượi ngột ngạt xộc thẳng vào mũi. Duẫn Tự ngồi lặng ở trên ghế bất động, quát to:" Cút đi!"
Ánh trăng tràn vào theo cửa lớn , nghiêng nghiêng chiếu lên người hắn, trên bàn bầu rượu được vứt ngổn ngang dưới ánh sáng lạnh lẽo, nhưng đều chẳng bằng được khuôn mặt lạnh lùng của hắn lúc này. Một người người luôn luôn dịu dàng như ngọc ấm, dưới ánh trắng tối nay lại như hàn ngọc ngàn năm, rét lạnh toả ra bốn phía.
Hắn uống một ngụm rượu nói: "Các ngươi rốt cuộc còn muốn thế nào đây? Là dự định tối nay phải lấy tính mạng của ta mới an tâm sao? Chỉ cần Hoàng thượng cho phép, ta cầu còn không được ấy chứ!" Thập Tam cúi đầu lặng im không nói. Ta chợt thấy cái lạnh như đang chạy thẳng vào trong người, túm chặt áo choàng, "Ngươi không thể bỏ phúc tấn."
Duẫn Tự ném một cuốn tranh vứt dưới chân ta, ta nhặt lên