Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2531 lượt.
tốt cho nàng, để nàng không phải đi theo hắn chịu tội; nàng mặc dù ngàn lần không muốn, cũng không thể nói rõ, bởi vì đó sẽ khiến hắn kháng chỉ, nàng không muốn lại để hắn vì mình mà gánh chịu tội danh. Ông trời vì sao đối bọn họ tàn nhẫn như thế ?
Người còn tới được phủ A Phụ, đã mơ hồ nhìn thấy ánh hồng khác thường, Thập Tam đột ngột run người, ta hốt hoảng hỏi: "Cái gì vậy?" Thập Tam không đáp, chỉ vội vã ghìm cương ngựa, đỡ ta xuống. Bát A Ca đã sớm không quan tâm chạy vọt vào.
Phủ A Phụ đang loạn như ong vỡ tổ, mỗi người vội vàng dập lửa, không ai để ý đến chúng ta. Bát A Ca đã sớm không thấy bóng dáng, trong lòng ta lại chợt thấy vô cùng lạnh lẽo, hai chân không ngừng run run, Thập Tam đỡ ta, hai người hướng về phía ánh lửa chạy tới.
"Minh — Tuệ —!" Như con sói đơn độc bi thương vì mất bạn tình, tiếng la thê lương đau đớn, hoà theo lửa cháy hừng hực, xông thẳng lên chín tầng mây, chất vấn trời đất bất nhân.
Duẫn Tự đang bị ba người giữ lại, nhưng vẫn giãy dụa không ngừng, hai tay tuyệt vọng vươn về hình bóng đơn bạc trong ánh lửa cách đó không xa. Bóng dáng xinh đẹp kia đang treo giữa không trung trong ánh lửa hừng hực như Phượng Hoàng phun lửa, cực kỳ đẹp mắt, đâm thẳng vào trong mắt khiến cho vô cùng đau đớn.
Tiếng gió gào thét như lụa xé, ngọn lửa bí mật nương theo tiếng gió vui mừng tràn ra, châm biếm người đời ngốc ngếch. Hình bóng kia càng lúc càng mờ nhạt, từ từ hoà tan vào trong ánh đỏ chói rọi, trước mắt chỉ còn lại một vũng máu tươi nóng rực đang chuyển động. Duẫn Tự ngừng giãy dụa, thân thể như đóng băng, không hề nhúc nhích, ánh lửa hắt lên khuôn mặt trắng bệch của hắn lộ ra ánh hồng yêu dị, ở sâu trong hai tròng mắt thâm trầm âý cũng là một màu đỏ máu. Chỉ có tà áo đang lay động theo gió là còn mang theo chút sức sống. Ba người ngăn hắn đều sợ hãi lùi lại vài bước.
Nước mắt từ khóe mắt lăn xuống, dưới ánh lửa chiếu rọi ,từng giọt từng giọt đều phản chiếu sắc hồng, giống như huyết châu rơi vào trong lòng. Ta kinh hãi chăm chú nhìn Duẫn Tự, hắn bước một bước tới gần ngọn lửa, những người bên cạnh sợ hãi vì thần sắc của hắn, không người nào dám động đậy. Hắn càng ngày càng đến gần ngọn lửa, áo choàng trên người bị hơi nóng thổi tới, "phần phật" thành tiếng.
Đột nhiên ta giật mình tỉnh lại, vọt tới trước người hắn ngăn lại. Thoáng chốc như ngã vào trong nham thạch nóng chảy, bên trong nhưng lại lạnh băng. Ánh mắt Duẫn Tự không di chuyển, nhìn chăm chú ánh lửa phía trước, tùy ý đẩy ta một cái, ta lảo đảo ngã vào trong lòng Thập Tam vừa chạy tới. Mọi người chung quanh nhanh chóng phản ứng lại, kêu lên sợ hãi rồi tiến lên ôm lấy Duẫn Tự, kéo hắn lui về phía sau.
Duẫn Tự oán hận nhìn ta rống lên hỏi: "Nàng cũng chỉ nói với ngươi mấy câu, cũng không tổn thương gì tới ngươi, bây giờ ngươi đã vừa lòng chưa?" Ta cứng đờ người, Thập Tam ôm lấy ta nhìn Duẫn Tự quát: "Không có tổn thương? Ngươi có biết hay không bởi vì mấy lời của phúc tấn, Nhược Hi đã không còn đứa bé. Hơn nữa cả đời này cũng không có khả năng có con nữa! Đau khổ của nàng, các ngươi có thể cảm thông sao?"
Duẫn Tự ngửa mặt lên trời đau đớn rống lên một tiếng, quát to: "Buông!" Đám người đang giằng co, Thập Tam giận dữ nói: "Buông hắn ra! Cứ để hắn đi, lưu lại Hoằng Vượng sống chết không hay, để xem hắn làm thế nào ăn nói với Bát tẩu." Duẫn Tự khựng người lại, si ngốc nhìn lửa đang cháy trước mặt, những người ngăn hắn do dự một lúc rồi đều lui lại.
Ánh lửa tắt dần, Duẫn Tự nghiêng người nói với ca ca của Minh Tuệ căn dặn: "Ở đây ta phải nhờ ngươi rồi!" Ca ca của Minh Tuệ cố sức gật đầu. Duẫn Tự xoay người tập tễnh bước ra ngoài.
Ta cùng Thập Tam vừa ra khỏi hậu viện, đã thấy Cao Vô Dung dẫn người đang chờ bên ngoài. Thập Tam giúp ta lên xe ngựa, ta ngồi yên một hồi lâu hỏi: "Rốt cuộc thì ta đã làm gì vậy?" Thập Tam vỗ vai ta: "Không liên quan đến ngươi." Ta nói: "Sau này ta cũng không thể có con ư?" Thập Tam ngây người một hồi, sắc mặt bi ai, gật đầu: "Hoàng huynh sợ ngươi không chịu được, chuyện này chỉ có thái y cùng chúng ta biết." Hắn còn muốn an ủi ta, ta thản nhiên nói: "Không có gì mà không chịu được, ta vốn cũng không muốn lại có lại con. Để nó ở trong Tử Cấm thành này chịu giày vò sao?"
Cửa cung hiện ra trước mắt, ta nói: "Lần này làm liên lụy ngươi rồi!" Thập Tam vẫn đang sững sờ, một hồi lâu mới nói: "Ta chưa bao giờ ngờ tới Bát ca cùng Bát tẩu lại thành như vậy -."
Ta đờ đẫn: "Trước kia cho là sống là gian nan,muốn chết là rất dễ dàng, không ngờ cả chết cũng đều khó khăn như vậy. Không thể mong cùng sống , cùng chết cũng vô duyên, trong khoảnh khắc phúc tấn đốt rèm trướng, treo cổ tự vẫn rốt cuộc là có bao nhiêu oán hận đây?"
Thập Tam nhìn ta muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng khẽ thở dài: "Nhược Hi, ngươi là một người rất cổ quái, người con gái khác nếu biết bản thân không thể có con, chỉ sợ khó có thể chịu đựng được kích động, mà ngươi lại thờ ơ. Nhưng ngươi cũng không thể bởi vì bản thân mình không sao, liền bỏ qua tâm tình của hoàng huynh. Lúc ấy ngươi hôn mê không tỉnh, nên không