Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2533 lượt.

ng ta mất bao lâu rồi?" Duẫn Tường nói "Nàng nói làm như vậy chỉ vì muội muội mình, ngươi có thể tiếp tục ghét nàng như trước. Ngươi nếu bằng lòng nhận chút ân tình này của Ngọc Đàn thì cầm lấy, bằng không cứ trả lại cho ta."
Duẫn Đường bỗng thấy nhói lòng, xưa nay đàn bà đối với hắn cũng chỉ có hai tác dụng. Một là dùng để ấm giường, lúc nào cần đến thì dùng, không thì phủi tay bỏ; hai là công cụ lung lạc lòng người, thăm dò tin tức. Phàm những gì đám đàn bà này nghĩ, hắn đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Chỉ có Ngọc Đàn, hắn tựa như hiểu lại như không hiểu, cũng có thể là trong lòng vốn không muốn biết.
Tiểu a đầu gầy guộc khẳng khiu giữa lúc băng tuyết trắng xóa một trời, cho dù bị roi da đánh đến loang lổ máu vẫn chẳng chịu buông tay; thiếu nữ thanh tú đang cầm bút chợt bị mình ôm vào lòng, sợ đến mức cả người run rẩy; cuối cùng lại là người cung nữ trong góc tối tường cung yên lặng chăm chú dõi theo mình.
Gã trầm tư một lúc rồi khẽ nói: "Ta nhận". Duẫn Tường ném một mảnh vải qua song cười, liếc mắt nhìn Duẫn Đường nói: "Chia ly từ đây!"
Duẫn Đường chờ tiếng bước chân Dận Tường khuất xa hẳn mới từ từ ngồi xuống nhặt mảnh vải lên "Ngọc Đàn không hối, không oán". Không hối! Không oán! Rốt cuộc nàng vì sao đến cuối cùng vẫn chẳng hận ta? Vì cái gì? Duẫn Đường đứng lên cười khổ, Nhược Hi – ngươi không hổ là người đàn bà của lão Tứ, so với hắn còn ngoan độc hơn nhiều! Hắn chỉ có thể tra tấn thân xác chúng ta, ta cười ngạo chống đỡ, bất quá đến chết là cùng. Nhưng ngươi lại làm cho ta ngay cả chết đi cũng không thể được an tâm, tận sâu cõi lòng mang theo đầy hối hận thương tiếc.
Ngày hai mươi bảy tháng tam, Dận Đường mất, hưởng dương bốn mươi ba tuổi.
Tháng chín năm Ung chính thứ tư
Duẫn Tự mân mê chiếc bình sứ trong tay, nhếch môi hỏi: "Giờ đệ còn dám giúp chúng ta nữa, không sợ hoàng thượng sẽ trách phạt à?" Duẫn Tường cười nhạt đáp: "Có gì đệ sẽ bảo với hoàng huynh đây là dặn dò của Nhược Hi trước lúc lâm chung, huynh ấy cho dù có giận có tức bao nhiêu cũng sẽ nuốt lại vào lòng. Nhược Hi đêm đêm ngày ngày ngóng trông được gặp hoàng huynh lần cuối, vậy mà người cũng chẳng đến được cùng nàng, từ đó về sau mọi chuyện đều cẩn thận dặn lòng tuyệt đối không được để nàng thất vọng lần nữa.
Duẫn Tự lặng người hồi lâu nhẹ giọng nói: "Ta đi rồi, nếu như giữ được toàn thây, xin đệ mang tro của Minh Tuệ về chôn cùng chỗ với ta, còn nếu như xương cốt cũng tán thành phấn bụi, đành nhờ đệ trộn chung tro cốt của chúng ta cùng theo gió thả đi vậy. Lúc còn sống ta chưa được cùng nàng ngày ngày kề cận, chỉ mong chết rồi có thể làm tròn nguyện ước của nàng." Duẫn Tường lòng chợt chua xót, chỉ biết gật mạnh đầu.
Duẫn Tự do dự mở lời: "Hoàng Vượng…" Duẫn Tường chắc giọng nói: "Hoàng Huynh sẽ không giáng tội cho Hoàng Vượng đâu." Cân nhắc một lát lại trấn an "Bát ca xin yên tâm, ngày nào đệ còn ở đây, nhất định sẽ không để nó gặp chuyện gì"
Duẫn Tự khẽ rằng: "Thập Tam đệ thay ta lo liệu mọi đường, kiếp này không còn gì báo đáp được nữa", dứt lời liền sửa lại trường bào, quỳ xuống xá Duẫn Tường một vái dài , Duẫn Tường ngoài song cửa giật mình cuống cuồng ngăn: "Bát ca, đệ không nhận nổi đâu!"
Duẫn Tự lạy xong xoay mình lại ngồi, mắt nhìn thẳng góc tường, đầu không ngoảnh lại. Tóc xả dài không rối một sợi, dáng lưng hao gầy mà thẳng tắp. Duẫn Tường sững người nhìn một lúc lâu, lại lẳng lặng cúi đầu thi lễ với Duẫn Tự rồi xoay người rời đi.
Ngày mười bốn tháng chín, Duẫn Tự mất, năm đó bốn mươi sáu tuổi.
Tháng năm năm Ung Chính thứ tám.
Di Thân Vương Duẫn Tường qua đời, Dận Chân hạ chỉ khôi phục nguyên danh Dận Tường, liệt kê công đức suốt đời của Duẫn Tường, nhập hưởng Thái Miếu, phong thụy hào là Hiền, thêm tám chữ " Trung kính thẳng trực cần thận liêm minh" (trung thành, kính trọng, thành thật, chính trực, cần mẫn, thận trọng, liêm khiết, sáng suốt ) phía trước, lại dùng dinh thự đất phong của chính mình góp lại xây lăng mộ cho Duẫn Tường.
Ba mươi tháng chạp năm Ung Chính thứ tám.
Tia nắng chếch dần về phía tây, mặt trời đã lặn một nửa nấp sau những áng mây, luồng sáng rực rỡ cuối cùng ánh lên từng đám mây chiều, tựa như vàng kim nóng chảy, làm cho một khoảng trời hoá thành biển lửa. Ánh đỏ lung linh lại lướt qua trập trùng mái ngói lưu ly của Tử Cấm Thành, xua sắc vàng bắn ra rực rỡ chói mắt. Tử Cấm Thành trang nghiêm chìm trong ánh vàng son lộng lẫy, giống như do trời đất tạo thành, mỹ lệ không gì sánh được.
Dận Chân đứng trên đỉnh Cảnh Sơn, đắm mình trong ánh nắng ấm áp dịu nhẹ, thấy toàn bộ Tử Cấm Thành trải rộng dưới chân mình, nhưng sâu trong đáy mắt ấy chỉ còn lại hư không quạnh quẽ, tựa như bầu trời hoang mạc: xa xôi, tịch mịch.
Yêu cùng hận đều đã rời đi, chỉ còn lại hắn.
Chú:
Tháng mười một Ung Chính mười ba, Dận Chân băng hà, thọ năm mươi tám tuổi. Miếu hiệu Thế tông ( tên hiệu khắc trên bài vị là Thế Tông), tháng ba năm Càn Long thứ hai, an táng tại Thanh Tây Lăng.
Con thứ mười của Thánh Tổ Duẫn Thị Ngã, năm Càn Long thứ hai, được thả, phong làm Phụ Quốc cô