Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2612 lượt.

Không phải buồn lòng, mà là ghê sợ.
Nhược Hi chậm rãi uống trà. Thập tứ kể:
- Lúc Hoàng a ma tuốt bội đao định chém ta, người đầu tiên lao ra níu ông lại là Ngũ ca – Gã hừ mũi – Ngũ ca là anh cùng mẹ với Cửu ca, ngày thường không giao thiệp với ta là mấy. Song anh ấy vẫn khóc nài Hoàng a ma tha cho ta.
Gã ngừng lời, hớp một hơi cạn chén trà, khịt mũi:
- Tứ ca là anh ruột của ta, tuy từ nhỏ ta chơi thân với Bát ca hơn, nhưng Tứ ca… Tứ ca… – Gã nín bặt, không muốn nói tiếp nữa. Yên lặng hồi lâu mới buông thõng một câu – Hai người được phong Bối lặc cùng một năm, nhưng giờ người ta đã là Thân vương rồi đấy! Xu thời mẫn thế, chẳng ai thành thạo hơn anh ta.
Nhược Hi nói sau một lúc im lặng:
- Nhưng như tôi nghe thì Tứ a ca cũng quỳ xuống cầu xin mà.
Thập tứ lắc đầu:
- Ối, về sau thì a ca nào chả quỳ?
Nhược Hi không biết nói gì nữa. Khúc mắc giữa họ đã nảy sinh từ bé. Một phần là do tính tình không hợp, người thì hớn hở hoạt bát, người thì u ám lầm lì. Một phần khác là do hai anh em không lớn lên cùng nhau, hồi nhỏ, Tứ a ca được Quý phi Đông Giai nuôi dưỡng, Đức phi nương nương cố nhiên là cưng chiều Thập tứ, đứa con mà bà tự tay chăm bẵm hơn. Lại thêm từ năm Khang Hy thứ bốn mươi hai trở lại đây, trong cuộc tranh đoạt ngấm ngầm ngôi vị thái tử, Tứ a ca luôn đứng về phe Dận Nhưng, còn Thập tứ theo Bát a ca, lập mưu phế truất thái tử, hai anh em ruột càng lúc càng xa. Mai sau, họ sẽ còn trực tiếp trở mặt thành thù vì ngôi báu nữa. Nghĩ tới đây, Nhược Hi không cầm được tiếng thở dài.
Nàng tra thêm tuần nước khác, nâng chén cười nói:
- Hôm nay gặp chị tôi, còn trò chuyện được một lúc nữa. Cảm ơn anh! Dùng trà thay rượu, kính anh một chén.
Thập tứ cười bảo:
- Để ta kính thọ tinh một chén mới đúng – Nói vậy, nhưng gã vẫn nhận chúc, uống xong mới bảo – Người cô nên cảm ơn không phải là ta.
Nhược Hi cúi đầu lặng nhìn chén trà, không nói không rằng. Thập tứ quan sát nàng hồi lâu, thấy nàng không mảy may phản ứng, bèn bùi ngùi hỏi:
- Nhược Hi, rốt cuộc trong lòng cô nghĩ thế nào? Mấy năm nay những việc Bát ca làm vì cô còn ít hay sao? Nhà Ái Tân Giác La toàn sinh ra giống đa tình, Bát ca bây giờ là như vậy.
Nhược Hi thầm than, tiếc thay, Dận Tự hoàn toàn không phải là giống đa tình. Chàng không như Đa Nhĩ Cổn, không như Thuận Trị. Những người kia sẵn sàng từ bỏ cả giang san vì mỹ nhân, chàng làm được thế không?
Thập tứ nói:
- Lúc cô chưa vào cung, Bát ca đã cậy ta xin với ngạch nương nghĩ cách loại cô ra khỏi danh sách, rồi điều cô vào làm việc trong cung của người. Lương chủ tử ngạch nương của Bát ca, vì ảnh hưởng hạn chế nên không tiện ra mặt, nhưng chắc chắn cũng ngấm ngầm nghĩ cách – Gã hừ mũi – Thôi ta chẳng muốn tranh công trong việc này, thực tình là Tứ ca cũng thay mặt Thập tam xin ngạch nương giúp đỡ. Chẳng mấy khi thấy hai anh em ta thống nhất về cùng một chuyện như thế, ngạch nương vui vẻ ưng thuận ngay.
Nhược Hi không kìm được thắc mắc:
- Nhưng về sau tại sao cả Huệ phi nương nương cũng đăng ký nhận tôi?
Thập tứ nói:
- Ta những tưởng đến hết đời cô cũng không đả động tới chuyện này kia chứ.
Nhược Hi nhoẻn cười, không đáp. Thập tứ giải thích:
- Anh cả của Thập phúc tấn là bạn học với Đại a ca. Huệ phi muốn xin cô, theo ta suy đoán chắc là do chủ ý của Bát và Thập phúc tấn. Họ không muốn cô được Hoàng a ma chọn mà. Nhưng đúng là trong cái rủi có cái may, Huệ phi nhảy vào, tự nhiên đỡ bao nhiêu công cho ngạch nương. Chỉ không ngờ rằng, cũng vì thế mà cô lại đến làm cho Hoàng a ma.
Bấy giờ Nhược Hi mới hiểu. Trông vẻ mặt vỡ vạc ra vấn đề của nàng, Thập tứ không nhịn được cười:
- Cô không biết chứ, lúc nghe tin cô được tuyển vào chỗ Hoàng a ma, Bát ca vừa giận vừa cuống, mãi về sau thấy Hoàng a ma không có ý định gì với cô, mà bản thân cô cũng dè dặt cẩn thận, anh ấy mới yên yên dạ.
Im lặng một lúc, Nhược Hi lại hỏi:
- Sau đợt ấy Huệ phi nương nương không gây khó dễ gì cho tôi cả, có phải cũng nhờ Bát gia không?
Thập tứ gật đầu:
- Số là Bát ca được Huệ phi nương nương nuôi dưỡng một thời gian, nhờ cậy bà không đến nỗi khó, vả chăng…
Gã cau mày ngừng lại, không nói trọn ý, song Nhược Hi cũng hiểu. Đại a ca ủng hộ Bát a ca tranh đoạt chiếc ghế thái tử, tất nhiên không lý nào muốn làm khó nhau. Kế đó lại nghĩ tới tình hình hiện tại của Đại a ca, và lời y từng tâu trước mặt Hoàng thượng “Nhi thần nguyện hết lòng phò tá Bát đệ”, Nhược Hi cảm thấy bất an quá sức.
Hai người không nói năng gì trong một lúc, Thập tứ lại cầm chén, Nhược Hi vội ngăn:
- Nguội rồi, để tôi rót lượt khác.
Nàng vừa nói vừa súc ấm, Thập tứ dõi theo động tác của nàng, chợt hỏi:
- Nhược Hi, trong lòng cô, rốt cuộc có Bát ca hay là không?
Nhược Hi im lặng rót xong trà, chậm rãi nhấp hết một chén, vì là tuần nước thứ tư nên vị đã hơi nhạt, chẳng hiểu sao vào miệng vẫn thấy đắng chát. Lâu lắm, cuối cùng nàng bấm bụng định đáp “Không”, nhưng ra tới cửa miệng lại thành:
- Tôi không biết nữa.
Thập tứ đứng bật dậy, chằm chằm nhìn nàng, mặt nổi s


XtGem Forum catalog