Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2638 lượt.

uan sát nàng với vẻ thú vị. Nhược Hi dĩ nhiên không khơi gợi nhiều, thường hỏi thăm đôi chút là tạ từ, gắng giữ khoảng cách nhất định với Mẫn Mẫn cách cách.
Chiều nay, nàng cố ý đợi cho đến khi cô chỉ có một mình mới tủm tỉm tiến đến thỉnh an. Mẫn Mẫn chìa tay cho nàng đứng dậy. Đàn bà mà đã chia sẻ bí mật tình ái với nhau thì rất dễ gần gũi, thành ra Mẫn Mẫn cư xử với Nhược Hi vô cùng thân mật. Đi dạo với nàng một lúc, cô cười hỏi:
- Nhớ người ta hả?
Nhược Hi nhếch miệng, không đáp. Mẫn Mẫn túm lấy tay nàng:
- Tôi thấy anh ấy được đấy!
Nhược Hi liếc mắt nhìn sang:
- Năm nay cách cách bao nhiêu tuổi? Chắc chỉ mười bốn mười lăm. Nói như nhiều kinh nghiệm lắm vậy.
Mẫn Mẫn đẩy nàng một cái, bĩu môi:
- Tôi khen ý trung nhân của chị, chị lại đi chọc ghẹo tôi.
Nhược Hi cười hỏi:
- Tối tôi lại đằng cô có tiện không?
Mẫn Mẫn lắc đầu:
- Tôi bảo không tiện thì sao đây?
Nhược Hi cười nói:
- Nếu cô muốn giữ anh ta, tôi nhường luôn cho đấy.
Mặt Mẫn Mẫn ửng hồng:
- Đúng là thần nanh đỏ mỏ! Tôi đấu không lại chị. Tối chị sang đi.






Thập tứ a ca vẫn đeo bộ râu ria xồm xoàm, thật không hiểu mấy ngày qua gã rửa mặt kiểu gì.
Mẫn Mẫn cười liếc Nhược Hi, lại liếc Thập tứ, mãn nguyện bảo:
- Anh chị cứ thong thả tâm sự. Tôi ra ngoài trước.
Cô nháy mắt với Nhược Hi, đoạn rời khỏi lán. Thập tứ a ca lên tiếng, sau một lúc im lặng nhìn Nhược Hi:
- Cảm ơn cô rất nhiều.
- Ý hay! Người Mông Cổ đã không ưa Thái tử gia, chuyến này thái tử lại xới tung doanh trại của họ lên mà không tìm được cái kẻ bị quy kết là trộm cướp kia. Bên này còn đang bực mình, chắc thái tử chưa dám bén mảng lại ngay đâu.
oOo
Mẫn Mẫn ngạc nhiên hỏi:
- Anh ta đi đâu vậy?
Nhược Hi đáp:
- Bởi mấy ngày nữa phải về kinh, nên anh ấy muốn đi từ biệt bạn bè, cảm ơn họ ngày thường đã đối xử tốt với tôi.
Câu nói dối bật ra mà không cân nhắc kỹ, song Mẫn Mẫn mới mười bốn mười lăm tuổi đầu, lại được a ma cưng chiều bảo bọc, chưa từng va chạm sự đời, nghe qua cũng không bận tâm ngờ vực, liền sà vào gần Nhược Hi, hỏi:
- Khi nào rảnh rỗi chị dạy tôi kịch hát nhé?
Nhược Hi ngẩn người, không biết ý tưởng này từ đâu nảy ra, bèn giương mắt thắc thỏm nhìn lại. Mẫn Mẫn cười hì hì:
- Anh ấy kể hết với tôi rồi. Chính tại nghe bài ca mà chị hát tặng, anh ấy mới bắt đầu rung rinh vì chị.
Nhược Hi cười mếu. Cái tay Mười bốn này, không hiểu còn bịa đặt những chuyện tinh quái gì để mua vui cho cô bé đây! Nàng đành chiều theo:
- Được!
Mẫn Mẫn ngập ngừng:
- Thập tam a ca có thích nghe kịch hát không?
- Thích – Nhược Hi bật cười – Thập tam a ca thẩm âm rất tốt, tài đàn sáo nức tiếng trong đám công tử kinh thành.
Nghe vậy, Mẫn Mẫn nín lặng, chong mắt nhìn ra xa, ngây ngẩn hồi lâu mới buồn rầu nói:
- Muốn nghe chàng chơi đàn thổi sáo biết bao, nhất định là du dương lắm! – Cô kéo tay Nhược Hi – Chị nghe bao giờ chưa? Kể cho tôi đi, lúc ấy là nhân dịp nào? Vẻ mặt chàng ra sao? Tên khúc nhạc? Chàng mặc áo màu gì? Biểu diễn cho ai nghe?
Nhược Hi đã định trả lời mấy lần, nhưng bị một lô một lốc câu hỏi trám kín cả miệng, đợi xong hẳn, nàng mới áy náy đáp:
- Tôi chưa nghe!
Mẫn Mẫn ỉu xìu, Nhược Hi liền an ủi:
- Nếu năm tới ra tái ngoại mà cô và Thập tam a ca cùng có mặt, tôi nhất định sẽ bảo anh ấy diễn tấu cho cô nghe.
Mẫn Mẫn hào hứng ngay, nhưng bỗng lại nghi ngại:
- Chị thân với Thập tam a ca lắm à?
Nhược Hi vội giải thích:
- Chúng tôi chơi với nhau từ hồi tôi mười ba tuổi. Quả thực là rất thân – Trong bụng thầm nghĩ, cũng may mà có lá chắn Thập tứ, bằng không cô quận chúa này lại suy diễn lung tung.
Mẫn Mẫn nghe giải thích thì không nén nổi vẻ ngưỡng mộ. Nhược Hi thấy bùi ngùi trong dạ, bèn dịu dàng nói:
- Rồi cô sẽ được nghe bản nhạc mà Thập tam a ca tấu riêng cho cô, nhất định tôi sẽ giúp.
Mẫn Mẫn cười vẻ biết ơn, xong lại cúi đầu tiu nghỉu, lẩm bẩm:
- Chắc phúc tấn nhà ấy hay được nghe chàng chơi nhạc lắm.
Nhược Hi chẳng biết đáp thế nào. Ngay cả người quen chấp nhận chế độ đa thê đây mà còn không kìm được so bì tị nạnh, liệu Bát a ca có thấu tỏ lòng nàng? Không chỉ chàng đau khổ vì mối tình này, chính nàng cũng từng kháng cự, từng bất lực, từng tủi phận, từng dằn vặt, chàng có hiểu cho chăng? Kế đó, Nhược Hi lại nhớ đến Bát phúc tấn, cháu ngoại của An Thân vương Nhạc Lạc, gia thế cao sang nhưng không giữ nổi trái tim chồng mình. Nàng thấy cấn cá vì cô ta, nếu biết chuyện nàng, chắc cô sẽ buốt gan buốt ruột. Suy cho cùng, nhìn bằng con mắt của người hiện đại thì chính nàng là kẻ vô duyên, kẻ thứ ba chia uyên rẽ thúy nhà người. Dẫu Bát a ca có thể đáp ứng được mọi ước nguyện của nàng, thì suốt đời nàng vẫn phải mang nặng cái tiếng xấu ấy.
Cả hai dằng dặc tâm sự, mỗi người một nỗi đau lòng. Bấy giờ Thập tứ vén rèm tiến vào, Mẫn Mẫn đứng bật dậy, miệng nói: “Tôi ra ngoài,” chân rảo bước đi mau.
Thập tứ tủm tỉm lại gần, cung kính vái chào khiến Nhược Hi phát hoảng phải né mình