Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2928 lượt.

ng mùi mẫn rơi lệ vì mối tình bi thiết của Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, Romeo và Juliet đấy ư? Nhưng khi ngang trái xảy ra với mình, tại sao nàng lại ngần ngừ không quyết? Rốt cục nàng yêu hay không yêu chàng? Có lẽ yêu nhưng yêu chưa đủ chăng? Hay vì sự cảm kích lớn dần lên suốt những năm qua và sự thương hại cảnh ngộ chàng, mà nàng chỉ gắng hết sức cứu mạng chứ chưa từng muốn cùng chàng vào sinh ra tử?
Nàng không nhìn rõ lòng mình, không xác định được tình cảm của mình nữa.
oOo
Bắc Kinh tháng Mười. Mưa thu rơi, trời dịu mát.
- Ngạch nương!
Nhược Hi lé mắt nhìn. Một đứa bé trai chừng bốn, năm tuổi, không màng bận tâm đến tiểu thái giám đang lóc cóc đuổi theo sau, chạy ào tới lao vào lòng Bát phúc tấn. Trông mặt mũi giống Bát a ca đến bảy tám phần, chắc hẳn là Hoằng Vượng. Tim se lại, Nhược Hi không muốn nhìn nữa, bèn cúi gằm mặt xuống.
Bát phúc tấn ôm hờ đứa bé, cười mắng:
- Bận sau cấm được chạy như thế nữa, chẳng ngã thì a ma con lại xót. Bữa trước cũng vì mải chơi, nhằm lúc bọn a hoàn chểnh mảng, con đánh đổ đài nến, làm mấy giọt sáp bắn vào mu bàn tay. Nào phải bị thương nặng đâu, nhưng a ma con đã phạt roi khắp lượt bộc phụ trong nhà, đến nỗi có đứa nằm liệt ba tháng trời không dậy nổi đấy!
Nhược Hi giữ nguyên tư thế nhún gối, lặng lẽ nghe Bát phúc tấn chèo bẻo, không sao ngờ được tình cảnh này lại diễn ra sớm như vậy. Dẫu đã từng chuẩn bị tâm lý, nhưng vấp chuyện thực nàng vẫn thấy tủi phận bẽ bàng. Đang tự do yên ổn, can gì phải lao vào vòng đấu đá với mấy mụ đàn bà? Mỗi ngày gặp một vụ tương tự, thì nàng còn sống làm sao?
Hoằng Vượng hiển nhiên chả hề chú ý đến lời mẹ, nó xoay nghiêng trong lòng Bát phúc tấn, nhìn Nhược Hi chòng chọc rồi kêu lên:
- Trông cô ta giống dì Hai quá nhỉ!
Thập phúc tấn mát mẻ:
- Lại chẳng giống! Chị em mà.
Nghe vậy, Hoằng Vượng liền hẩy bật người ra khỏi tay mẹ, nhảy xổ lại đá bốp Nhược Hi, hằm hằm mắng:
- Đồ xấu xa các ngươi, toàn làm ngạch nương ta bực tức!
Thằng ranh đá trúng vào đầu gối. Nhược Hi áp tay lên vết đau, nhìn gương mặt giống Bát a ca như lột, cảm giác nhoi nhói bỗng biến thành quặn thắt.
Bát phúc tấn quát khẽ:
- Hoằng Vượng? Con làm gì thế? Mau quay lại đây!
Thập phúc tấn ngó Nhược Hi, vẻ mặt hể hả. Hoằng Vượng không để lời mẹ vào tai, tiếp tục xỉa xói:
- Các ngươi hành hạ ngạch nương, thời ta hành hạ các ngươi.
Nói đoạn nó lừ lừ nhìn Nhược Hi, tựa hồ đang tính đến chuyện đá thêm phát nữa.
Các ngươi? Chắc là gom cả Nhược Lan rồi. Mấy mụ này đã làm gì Nhược Lan? Nhược Hi vụt nổi giận. Nhẫn nhịn đã không hoá giải được can qua, hà tất cần nhẫn nhịn? Nàng đứng phắt dậy, dịch ra xa Hoằng Vượng, nói với Bát phúc tấn:
- Xem ra phúc tấn cũng chẳng có chuyện gì cần, nô tỳ xin đi.
Bát phúc tấn ngớ người. Rõ ràng bất ngờ vì chưa được phép mà Nhược Hi đã dám bỏ lễ, đứng lên nhìn thẳng vào mặt cô ta nói này nói nọ. Thập phúc tấn cười khẩy:
- Em đã từng kể với chị rồi, ả này là cái loại mọi rợ không có nề nếp chi hết. Chị ả còn phải chỉn chu giữ phận trước mặt chị, mà một cung nữ như ả lại dám ngang ngược hỗn láo đến thế đấy.
Nhược Hi liếc Minh Ngọc, quay ngoắt mình đi. Bát phúc tấn quát:
- Đứng! Ai cho ngươi đi?
Nhược Hi ngoái đầu nhìn lại, nhếch mép bảo:
- Nước có luật nước, cung có phép cung. Nô tỳ dù thấp kém đến đâu cũng là người của Càn Thanh điện. Nếu phúc tấn muốn trách phạt, cứ đến mách thẳng với Lý an đạt chỗ thất lễ của nô tỳ. Lý an đạt tự khắc xử lý theo quy định. Hay là phúc tấn định lén lút đánh chửi nô tỳ ở đây?
Hai vị phúc tấn cùng sững sờ, nhất thời không biết ứng đối sao cho phải. Mắt Minh Tuệ loé lên căm hận. Nhược Hi hếch cằm trừng trừng nhìn lại, chẳng chịu nhún nhường chút nào.
Ba người đang sưng sỉa, chợt Bát phúc tấn và Thập phúc tấn cùng chỉnh lại tư thế, dịu nét mặt, hướng ra phía sau Nhược Hi làm lễ:
- Tứ vương gia cát tường.
Hoằng Vượng cũng líu lo thỉnh an.
Nhược Hi quay phắt lại, thấy Tứ a ca đang từ mé bên đi sang, đằng sau là hai thái giám theo hầu. Tuy khoác áo choàng, lại có thái giám che ô, nhưng áo trong của chàng vẫn lấm tấm ướt, xem ra cũng vào đây để tránh cơn mưa bất chợt. Nhược Hi vội cúi mình bái chào.
Tứ a ca quét mắt qua mặt mấy người, điềm đạm bảo:
- Đứng hết lên đi!
Nhược Hi cung kính hỏi:
- Vương gia có gì sai bảo không? Nếu không, nô tỳ xin được lui.
Tứ a ca ngoảnh nhìn làn mưa tầm tã bên ngoài, ngẫm nghĩ một chốc rồi cất giọng đều đều:
- Đi đi!
Nhược Hi nhấc chân định đi, ngó mưa ào ạt, chợt nhớ chưa lấy ô, bèn trở gót nhặt chiếc ô đang đặt dưới đất lên. Mấy người kia cùng đưa mắt nhìn nàng, Nhược Hi chỉ nhún mình với Tứ a ca:
- Nô tỳ quay lại lấy cái này.
Nói đoạn nàng giương ô, vừa nhìn lướt vẻ mặt trầm tư của Tứ a ca, vừa bước xuống bậc cấp, nghĩ sao lại dừng chân, trông ngang Bát phúc tấn, cười bảo:
- Người ta cả ngày tụng kinh, vốn không hề ganh đua với mình, thế mà lợi dụng mấy kẻ trung thành để đi ức hiếp người ta – Nàng liếc mắt ngó Thập phúc tấn đang sửng sốt, rồi lại tiếp tục nhìn Bá


Pair of Vintage Old School Fru