Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2681 lượt.
giấu được nỗi ngạc nhiên. Thập tam và Thập tứ a ca thì càng chẳng phải nói.
Nhược Hi nghe trong đầu nổ rầm một tiếng, tức thì hiểu ra, nàng nhận nhầm cha rồi! Nhất thời cứ ngồi ngẩn tại chỗ, đầu ong ong.
Tứ a ca là người đầu tiên lấy lại bình thản:
- Còn không đứng lên đi?
Bấy giờ, Nhược Hi mới choàng tỉnh, lật đật bò dậy. Biết làm thế nào? Giải thích ra sao? Mặt nàng đỏ lựng, tay nắm chặt, người cứng đờ.
Mọi người yên lặng một lát, rồi Thập tứ a ca bật cười nhạt:
- Bây giờ không chỉ trái tim, mà đầu óc cũng hư hoại nốt.
Tứ a ca và Thập tam đều đưa mắt về phía gã. Nhược Hi liếc Thập tứ, thấy ánh nhìn của gã lạnh băng, nàng ngoảnh đi chỗ khác.
Bát a ca quay sang Tứ a ca và Thập tam a ca, mỉm cười giải thích:
- Trước khi vào cung, hồi còn ở phủ em, Nhược Hi bị ngã thang gác, sau đó quên lãng rất nhiều việc. Đại phu nói là tại kinh hoàng quá độ. Chỉ không ngờ được là quên cả a ma – Nói đoạn, chàng lãnh đạm nhìn phớt qua mặt nàng.
Thập tam mỉm cười thông cảm, trỏ ra sau lưng Nhược Hi:
- A ma cô đi rửa tay, đang quay lại kia kìa!
Nhược Hi vội đứng dậy, nhìn thấy một người hơn bốn mươi thong thả tiến vào, mi dài mắt sắc, mặt trắng râu chòm, khí chất nho nhã, trông chẳng hề giống tướng quân, mà giống văn nhân Giang Nam hơn. Nhược Hi không còn dũng khí tiến lên quỳ lạy nữa, cứ đứng đực ra.
Trông thấy Nhược Hi, Mã Nhi Thái tướng quân ra chiều sửng sốt, nhưng bước chân vẫn rất khoan thai. Vào tới nơi, trước tiên hành lễ với các a ca, sau ngồi xuống, bấy giờ ông ta mới đưa mắt nhìn Nhược Hi.
Nhược Hi vẫn đứng như trời trồng, Thập tam bèn nhắc:
- Bây giờ khấu đầu được rồi đấy!
Nhược Hi thở dài tiến lại, quỳ xuống thưa:
- Mã Nhi Thái Nhược Hi vâng thánh chỉ khấu đầu trước a ma đại nhân.
Kế đó dập đầu ba lần. Mã Nhi Thái tướng quân cất giọng từ tốn:
- Đứng lên đi!
Nhược Hi làm theo. Mã Nhi Thái liếc sang người đàn ông ngồi bên, thấy ông ta lộ vẻ lúng túng, bèn hỏi Bát a ca:
- Tề Tề Cách sao vậy?
Bát a ca nín cười:
- Vừa rồi Nhược Hi nhận nhầm Tề Tề Cách phó tướng là tướng quân.
Mã Nhi Thái cau mày, đăm chiêu nhìn Nhược Hi:
- Nhược Lan viết thư kể là đã bình phục rồi cơ mà. Tại sao còn không nhớ ra ta?
Nhược Hi nghĩ bụng, không thể im lặng là vàng nữa, phải nghĩ cách đưa đẩy cho xong. Ngẫm nghĩ một lát, nàng thưa:
- Nhiều việc nhớ rõ, nhưng có những việc hãy còn mù mờ. Vừa nãy trông mặt phó tướng quen quen nên tiến lên tham bái. Vốn dĩ không muốn a ma biết bệnh tình của con mà lo lắng. Nào ngờ lại… – Càng nói, giọng nàng càng nhỏ rí đi.
Mã Nhi Thái nghe xong, gật đầu ngắm Nhược Hi một lúc rồi đứng dậy đưa mắt về phía các a ca:
- Tạ ơn Hoàng thượng thương tình, để cha con chúng thần gặp mặt nhau – Và bảo Nhược Hi – Về đi, tận tâm hầu hạ Hoàng thượng.
Nhược Hi gật đầu xin vâng. Vâng dạ xong định lui ra, Bát a ca liền gọi nàng lại, cười nói với Mã Nhi Thái tướng quân:
- Đã vâng chỉ ý của Hoàng a ma mà đến, thì ở thêm một chốc cũng không sao.
Chàng ngoảnh nhìn Tứ a ca. Tứ a ca cũng gật đầu với Mã Nhi Thái:
- Chẳng mấy khi được gặp nhau, hẵng cho Nhược Hi nán lại thêm một lát.
Mã Nhi Thái tướng quân bèn bảo Nhược Hi ở lại. Nhược Hi đâm buồn bực, Tứ a ca, Bát a ca có ý tốt, nhưng biết đâu lòng nàng khổ sở chỉ mong ngóng được đi cho mau.
Còn Thuỵ Cảnh hiên, Diên Sảng lâu chưa đi xem, cả đoàn nghỉ một chốc, lại tiếp tục dạo vườn. Các a ca cố ý đi trước, để hai cha con Mã Nhi Thái đi sau. Nhược Hi không biết nên nói gì, chỉ lẳng lặng cất bước. Được một quãng, Mã Nhi Thái tướng quân bỗng cảm khái:
- Năm năm không gặp, hệt như đã biến ra người khác ấy rồi!
Nhược Hi chột dạ, vội thưa:
- Đã mười tám hơn, làm sao còn giống cô bé con mười ba được ạ?
Mã Nhi Thái quay sang nhìn nàng, thở dài:
- A ma hiểu mà, con lại ở hoàng cung nữa. Chỉ là bùi ngùi trong dạ mà thôi.
Bấy giờ Nhược Hi mới yên tâm. Mã Nhi Thái tướng quân lại tiếp:
- Lúc trước nghe kể, nhị tiểu thư nhà chúng ta vào cung rất được Hoàng thượng trọng vọng, cứ nhớ cái tính của con, ta thật không sao tin nổi. Bây giờ nhìn lại, Hoàng thượng đặc cách cho con đến gặp ta, quả là ơn huệ ít thấy.
Nhược Hi vội nói:
- Đây không phải công lao của con, chắc là vì a ma chiến tích lẫy lừng, Hoàng thượng mới thưởng cho đấy chứ.
Mã Nhi Thái cau mày:
- Con với cha mà còn phải khách sáo ư?
Nhược Hi ngán ngẩm, thực tôi không biết nên nói với ngài thế nào nữa, càng nói càng sai, chỉ còn nước im lặng mà đi thôi.
Nhìn theo bóng mấy a ca đằng trước, Mã Nhi Thái tướng quân khẽ bảo:
- Không phải a ma trách cứ. Xót con đấy thôi. Cuộc sống trong cung gian nan thật.
Nói rồi thở dài thườn thượt.
Nhược Hi bùi ngùi trong dạ, ai cũng nói nàng thay đổi, e dè giữ kẽ, nhưng họ đâu biết phía trước là tương lai khắc nghiệt, không thay đổi mà được ư? Bất giác, nàng thấy thêm phần thân thiết với người cha xa lạ.
Đường dù dài, rồi cũng có lúc đi hết, huống hồ đây vốn chẳng phải đường dài. Thấy sắp đi trọn một vòng, Mã Nhi Thái tướng quân bèn hãm bước, ngó quanh,