Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/728 lượt.

giác giúp cô từ chối các cuộc điện thoại.
Tinh Tuệ nhìn trợ lý đi ra ngoài, đóng cửa lại, sau đó nâng ly cà phê lên uống một ngụm, bất lực dựa lưng vào ghế dựa.
Agenda trong máy tính hiện lên nhắc nhở cô hôm nay có ba nhiệm vụ không thể không hoàn thành, cô hít sâu một hơi, mở ra từng cái nhìn xuống, sau đó phấn chấn tinh thần, bắt đầu vùi đầu vào công việc.
Cô là một người tập trung tinh thần rất dễ dàng, đây là ưu điểm, cũng là khuyết điểm. Ưu điểm là cô có thể hết sức chuyên chú làm một việc gì đó. Khi cô đem mình vùi đầu vào một việc nào đó cô có thể quên được những chuyện khác nhờ vậy mà thời gian làm việc của cô rất ít nhưng hiệu quả lại rất cao. Nhưng khuyết điểm là, tính này cũng làm cho cô trở nên ngoan cố, rất dễ dàng đắm chìm vào thế giới của mình không thể kềm chế cũng như khó lòng mà thoát ra trước khi xong việc.
Khi công việc đã hết bận, cô ngẩng đầu nhìn lên thì đã mười hai giờ rưỡi .
Sáng hôm nay Jacob đi đến các cơ sở bán lẻ, vì vậy cô cầm điện thoại gõ vài cái message “Ăn trưa chung ?”, nhưng kết quả mọi người ai cũng đã có hẹn.
Được rồi!
Tinh Tuệ đứng dậy lấy bóp da từ trong ba lô ra, chuẩn bị một mình đi ăn cơm trưa, không nghe thư ký cao giọng nói, Vu Nhâm Chi tìm cô giờ đang ở ngoài cửa.
Tinh Tuệ vội vàng mở cửa, quả nhiên nhà vẽ tranh minh hoạ đang đứng ở cửa. Anh hôm nay mặc một áo sơ mi hơi có vẻ rộng thùng thình, xứng với quần jean cùng dép kẹp, trên bờ vai đeo một ống đựng tranh thật to, đừng nói là « thủy triều » của cô có dâng lên hay không nhưng Tinh Tuệ cảm thấy anh mặc thế này rất thích hợp.
“Cùng nhau ăn cơm đi, vừa ăn cơm vừa nói.” Cô lôi kéo anh ra khỏi phòng làm việc.
Đồ ăn sốt dẻo nhất tòa nhà này chỉ có một nhà hàng nhưng vẫn còn rất nhiều người đang đợi, Tinh Tuệ mất hứng chờ, vì vậy đi vào tiệm ăn nhanh kiểu phương tây kế bên không có người xếp hàng.
Gọi hai phần cá hồi cuốn cùng salade thịt gà, Tinh Tuệ mới quay sang nói: “Anh hôm nay đến giao bản thảo phải không?”
“Đến sửa bản thảo điện tử.”
“Đồng nghiệp của tôi không có làm cho người ta phát điên đi?”
Vu Nhâm Chi suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời: “Không phải làm cho người ta « quá » phát điên, nhưng cũng đủ làm cho người ta phát điên.”
Tinh Tuệ ngơ ngác một chút, sau đó cười ha hả: “Tôi bảo đảm, khi anh bắt đầu sáng tác tranh minh hoạ nội y, tôi sẽ hoàn toàn tôn trọng ý kiến của anh.”
Vu Nhâm Chi khẽ mỉm cười: “Công việc mà, cho dù lại làm cho người ta phát điên, tôi cũng sẽ tiếp nhận. Tôi đã sớm được tôi luyện từ các bậc tiền bối, công ty của cô trả tiền cho tôi nên tôi sẽ chỉnh sửa đến khi nào họ hài lòng thì thôi.”
Tinh Tuệ nhìn anh, nghĩ thầm đầu óc người đàn ông này thật khoáng đạt khó có thể làm người khác chán ghét.
“Vẽ tranh minh họa có kiếm được nhiều tiền không?” cô giống lật bài ngửa với Vu Nhâm Chi.
“Tôi muốn biết định nghĩa « nhiều tiền » của cô là như thế nào?” nhà vẽ tranh minh hoạ cười khổ.
“Chính là…” Tinh Tuệ cố gắng suy tư, “Có thể mua nhà, mua xe, cưới một cô vợ và đủ tiền nuôi con.”
Vu Nhâm Chi nhướng lông mày, lại nói: “Lại phải xem cô muốn mua căn hộ loại gì, xe gì, cưới một cô vợ như thế nào và cách nuôi con ra sao nữa.”
Tinh Tuệ trả lời: “Phòng chừng một trăm met vuông, trong nhà mỗi người một xe, một cô vợ khéo hiểu lòng người cũng như không được đòi đánh con.”
Vu Nhâm Chi cười rộ lên: “Hai cái đầu tiên rất dễ dàng làm được, nhưng hai cái sau giống như…”
Tinh Tuệ nhìn anh, đột nhiên hỏi: “Tôi có thể hỏi một chút không, năm nay anh bao nhiêu tuổi ?”
“Cô cho rằng tôi bao nhiêu?”
“…” Cô nhìn vài vết chân chim trên mặt anh, suy nghĩ một chút nói, “Hơn 35 đi?”
“Không tới, là 40.” Anh tươi cười rạng rỡ.
“Vì sao không kết hôn?”
Trên thực tế, ngay cả Tinh Tuệ cũng biết rõ, vấn đề này có điểm đường đột. Sau khi trở về từ tiệc cưới, có một ngày, vào buổi tối cô nghĩ tới Vu Nhâm Chi, vì vậy đã hỏi thăm Cao Nguyên. Con khỉ kia sờ lên cằm nói: “Tôi cũng không rõ lắm, hình như lúc còn trẻ anh ta rất phong lưu, nhưng những năm gần đây không nghe nhắc gì đến. Chẳng lẽ anh ta đã đổi tính … ?”
Nói đến đây, con khỉ còn trề môi “Quả nhiên có vấn đề”, nhưng Tinh Tuệ không thèm để ý.
Vẻ mặt Vu Nhâm Chi bình thản giống như thường xuyên bị người khác hỏi đến vấn đề này, không chút hoang mang đáp: “Duyên phận chưa tới.”
A… Nghe được trả lời như vậy, Tinh Tuệ dưới đáy lòng cảm khái, anh quả nhiên là một người đàn ông có đầu óc phóng khoáng.
Cô giống như bị ma nhập mới nhiều chuyện như vậy nhưng Vu Nhâm Chi dường như không đề cập gì đến cuộc sống riêng tư của cô hoặc chính xác hơn là anh rất ít khi chủ động hỏi. Mặc dù như thế, Tinh Tuệ vẫn rút ra kết luận : nói chuyện với anh mệt chết đi được. Anh không có thói quen gọn gàng dứt khoát, bình thường trước khi trả lời sẽ hỏi ngược lại, sau đó mới đưa ra đáp án. Không thể không phủ nhận, anh chính là một người thông minh, nhưng muốn làm bạn một người như vậy cần phải có đầu óc thông minh nhạy bén, anh luôn không tự chủ bắt người khác phải động não, cho nên sau khi ăn


Duck hunt