Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134675

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/675 lượt.

thời gian, hay là tôi sẽ làm nhanh một chút để có thể ra khỏi nhà lúc tám giờ một phút”
Cảm giác thật muốn khóc, cô là người chứ đâu phải là công trình làm lại giấy dán tường!
“Nhanh lên.” Nói xong, anh dùng đầu gối dễ dàng đẩy ra hai chân của cô, nằm ở trên người cô, dự định bắt đầu “Làm việc” .
“Đợi một chút!” cô dùng sức xoay đầu anh lại, “Có phải là anh đã bất đắc dĩ.”
Cao Nguyên trầm mặc mấy giây, sau đó nói: “Chúng ta lần đó không phải là bất đắc dĩ ?”
Này…, cô lại suy nghĩ lung tung, nói không sai, hai người bọn họ bình thường như củi khô gặp lửa, cơ hồ trước đây đều không có ý đùa giỡn thể xác nhưng vấn đề hiện tại cũng không phải là có đùa giỡn thể xác hay không mà là…
“Anh có phải tối hôm qua làm không nỗi nên sáng nay mới muốn làm đàng hoàng không? Tôi muốn tắm rửa đi làm!”
Anh quan sát cô, sau đó chậm rãi hỏi: “Là em xác định?”
“Xác định.”
“Thật xác định?”
“Thật xác định.”
“Là em thật xác định, nhất định, và khẳng định?”
“Tôi thật sự … a!” Lời còn chưa nói hết, anh liền tiến vào, cảm giác hơi đau, nhưng cô thét chói tai nguyên nhân không phải là cái này, mà là vì sợ hết hồn.
Anh bắt đầu cử động, nhìn chằm chằm vào mắt của cô, một cái nháy mắt cũng không. Tinh Tuệ dùng đầu đẩy bờ vai anh ra, nhưng không đủ sức, vì vậy nhịn không được mắng lên: “Anh là con khỉ, háo sắc!”
Nhưng cô biết rõ … là chính cô liên tục không hiểu vì sao … chỉ cần Cao Nguyên một khi bắt đầu động, cô liền thấy không có sức chống đỡ. Cho nên mắng vài câu sau, cô cũng chỉ còn chút sức thừa để kêu rên và thở dốc.
Khi sắp đến cao trào, Cao Nguyên đột nhiên thở hổn hển chế nhạo hỏi ”Ai là con khỉ, ai là đồ háo sắc?”
Cô ánh mắt mê ly, nói không ra lời, chỉ có lắc đầu.
Vì vậy anh hài lòng không kiêng nể gì cả, xông tới ở trong cô mà phóng thích.






Giận dỗi
Sáng thứ hai, tại phòng họp, đang lúc Đường Tinh Tuệ nhàm chán chờ đến giờ họp, Jacob lao vào như một trận cuồng phong đến ngồi bên cạnh, thấp giọng bên tai cô lặng lẽ nói “Tôi gặp một người đàn ông được lắm”
“?”
J thấp giọng khụ một tiếng, nói: “Nhìn bên cạnh.”
Tinh Tuệ theo ánh mắt của J nhìn qua, một người đàn có thân hình cao lớn, khí chất nho nhã đang đứng ngoài hành lang, ngẩng đầu nhìn bức tranh quảng cáo trên tường. Cô không tự chủ liếm liếm răng khôn, không biết nên nói cái gì cho phải.
“… Ha ha.” Cô đành chỉ phải nhếch khóe miệng gượng cười, đưa mắt nhìn sang J.
Họp xong, Tinh Tuệ chủ động mời Vu Nhâm Chi cùng J ăn cơm. Hai người đàn ông liền vui vẻ đáp ứng. Địa điểm là nhà hàng nổi tiếng dưới lầu. Khách đến ăn xếp một hàng dài trước cửa nhưng nhờ J thân với chủ nhà hàng nên có ngay một bàn vị trí rất tốt gần cửa sổ.
“Vừa rồi trong phòng họp anh là cấp trên của tôi, nhưng trong lúc ăn cơm, anh là bạn tốt của tôi” gọi xong món ăn, Tinh Tuệ quyết định lại một lần nữa trịnh trọng giới thiệu với Vu Nhâm Chi, “Tôi bình thường gọi anh ta ‘J’ hoặc là ‘Nhã Các Bố tiên sinh’.”
Vẻ mặt Vu Nhâm Chi hơi là lạ, suy nghĩ một giây, hỏi: “Chính là người lần trước cô nói với tôi, tên là Jacob phải ko?”
“A…” Cô không nghĩ tới Vu Nhâm Chi sẽ nhớ rõ như vậy nên hơi lúng túng mấp máy môi.
“Hân hạnh.” Ra vẻ giống như được ban ơn, Vu Nhâm Chi quay đầu sang nhìn J chào hỏi.
J thoáng có chút bối rối, mất đi vẻ đạo mạo của một tổng giám đốc thiết kế cho tập đoàn lớn, chỉ nhếch miệng cười xấu hổ.
Tinh Tuệ trong lòng cười trộm, ở điểm này, có lẽ J còn nữ tính hơn cô…
“Cho nên đêm hôm đó lời nói dối rốt cục bị vạch trần .” Tinh tuệ cười to chống chế.
“?”
” Tôi không phải là « nhà thiết kế thời trang », tôi chỉ là…chịu trách nhiệm phòng thiết kế nội y, nên nói một cách chính xác, tôi là nhà thiết kế nội y »
Vu Nhâm Chi suy nghĩ một chút, thành khẩn trả lời: “Có lẽ đối với cô mà nói hai người này rất khác biệt nhau, nhưng trong mắt của tôi đều giống nhau, đều là nhà thiết kế thời trang.”
Tinh Tuệ cùng J nhìn nhau cười, cô cảm thấy Vu Nhâm Chi được sinh ra là để cho người ta thưởng thức sự nho nhã và phong độ của anh.
“Vậy nếu như lúc anh giới thiệu tôi với người khác, anh tốt nhất nên nói tôi là ’nhà thiết kế thời trang’ .”
“Được.” Vu Nhâm Chi nhìn J cười đến run người, gò má thậm chí có hai cái lún đồng tiền rất sâu còn Jdường như chỉ dám nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt. Tinh Tuệ lén đưa chân dưới bàn hung hăng đá bạn tốt một cước.
“Đúng rồi, về sau, đêm hôm đó cô cùng bọn Cao Nguyên đi trêu chọc cô dâu chú rể thế nào?” Vu Nhâm Chi hỏi.
Tinh Tuệ mặt thoáng cứng lại, bởi vì trong đầu thoáng hiện toàn bộ hình ảnh bọn họ trong phòng nhỏ ở lầu một.
“Đi, đi…” Cô không tự chủ vò đầu bứt tai, thình lình phát hiện Nhã Các Bố tiên sinh dùng một loại ánh mắt quen thuộc mà giảo hoạt quan sát cô, vì vậy lập tức làm bộ như không có việc gì cúi xuống uống một ngụm đồ uống.
Đang lúc tinh thần Tinh Tuệ có chút không tập trung, nhưng từ xa cô đã thấy Cao Nguyên đang đi cùng bạn gái vào nhà hàng. Cô nhịn không được dùn