Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2878 lượt.

phải không muốn cùng mình tiếp tục cùng một chỗ , chúng ta nhiều như vậy năm……”
“Chỉ Dao.” Mân Huyên khó xử, nàng không nghĩ nhìn thấy Chỉ Dao khó chịu như vậy, cái mũi cũng có chút ê ẩm , nàng đã sớm coi Chỉ Dao là chị em tốt nhất của mình, huống chi là yêu cầu này.
“Được, mình đáp ứng còn không được thôi! Nhưng là mình hiện tại cùng Kim Chính Vũ còn chưa có gì, loại đề nghị này của cậu có thể hay không có điểm……”
“Sẽ không, mình dám cam đoan.” Chỉ Dao phản ứng nhanh nhẹn dị thường,vỗ vỗ ngực.“Chúng ta bốn người về sau sẽ cùng nhau đứng ở lễ đường cử hành hôn lễ.”
Mân Huyên nhéo nhéo khuôm mặt Chỉ Dao, nói giỡn .“Cô gái nhỏ, cậu sẽ không nói cho mình biết cậu có khả năng đặc biệt có thể nhìn thấy tương lai đi”
“Mình không có khả năng đặc biệt.” Chỉ Dao thần bí nháy cuốn kiều lông mi,“Nhưng là hôm trước mình có lái xe đến thỉnh một đại sư xem bói nổi danh,ông ta nói không lâu bốn người chúng ta sẽ đồng loạt cử hành hôn lễ long trọng.Ông ta còn nói cái gì….vị trí có điều biến đổi….không biết là có ý tứ gì?Cảm giác có điểm mơ hồ bên trong, nghĩ không ra….”
“Ha ha…… Đương nhiên phải làm bộ như thần bí một chút , bằng không như thế nào khả năng cho cậu cảm thấy ông ta là đại sư xem bói vĩ đại đâu.” Mân Huyên nhịn không được cười ra tiếng , loại này là gạt người chỉ có Chỉ Dao mới có thể tin tưởng đi.
“Mân Mân, cậu không cần cười vậy!” Chỉ Dao thoạt nhìn có điểm nóng nảy, theo để ý cố gắng,“Là thật a, thực linh , không chỉ có mình, thiệt nhiều người cũng lái xe đến đó coi. Mấy tháng trước mình nghĩ đi, lúc ấy hẹn trước mà cũng đã xếp đến bốn tháng sau, mình là nhờ người quen đã lâu nên mới sắp xếp được vị trí đầu”
Mân Huyên dần dần dừng cười, rất hiểu biết Chỉ Dao ,nếu không dừng lại khả năng miệng của Chỉ Dao sẽ quyết liệt hơn.
Đời này có thể quen biết được Chỉ Dao thật tốt, Chỉ Dao tựa như một người vô ưu vô lự vui vẻ, tổng có thể mang đến cho nàng cảm giác thật thoải mái.
Kim Chính Vũ cùng Chỉ Dao giống nhau đều mang đến cho nàng tiếng cười cùng tâm tinh thoải mái, nếu…… Nếu khả năng, nàng cũng hy vọng có thể giống Chỉ Dao kỳ vọng như vậy, cùng Chỉ Dao trở thành chị em…… Không khỏi lại nghĩ tới ngày hôm qua đôi mắt kia lóe lệ ứa quanh.
Chỉ Dao nhìn mắt đồng hồ, nói thầm một câu,“Mân Mân, mình phải đi, thời gian đi học nhanh đến .”
“Ân, mau đi đi, cẩn thận lái xe.” Mân Huyên lại nhéo nhéo khuôn mặt non mịn của Chỉ Dao , cẩn thận dặn dò .
“Biết rồi, lão thái bà, không cần dài dòng!” Chỉ Dao cau cái mũi đáng yêu, xoay người hướng cửa phòng bệnh đi,“Mân Mân,cậu một mình trong phòng rất buồn,liền mở ti vi xem, ăn này đồ ăn vặt, biết không?”
Cửa phòng đóng lại , phòng bệnh im ắng , Chỉ Dao như là đã đem sự khoái hoạt mang đi hết,tâm tình nháy mắt lại vẻ lo lắng xuống dưới, đầu vô lực thùy tới trước ngực, giả như…… Giả như nàng không có biết Doãn Lạc Hàn, hiện tại nàng sẽ không như vậy đối với Chỉ Dao tràn ngập áy náy cùng tự trách, như vậy nàng cũng sẽ nhận Kim Chính Vũ……
Nhiều năm như vậy một người gian khổ làm công, chính mình nuôi sống chính mình, nàng dần dần cảm giác được tâm lực lao lực quá độ, cũng tưởng sẽ có đôi vai để nàng có thể dựa vào, tìm được hạnh phúc thuộc về chính mình.
Nhưng là, với cục diện hiện tại này, nàng còn có tư cách để có được cái gọi là hạnh phúc kia sao?
“Cả ngày ở trong này không biết là rất buồn sao?” Phía sau vang lên tiếng nói của Kim Chính Vũ.
Nàng không có nghe sai đi, sẽ không là ảo giác sao?
Nàng chợt xoay người, khuôn mặt tuấn tú kia chứa vẻ tươi cười nhợt nhạt , thật là Kim Chính Vũ, hắn không phải tức giận đi rồi, không hề để ý nàng sao?






Sắp về nước
“Ai, Kim Chính Vũ, tôi không cần như vậy ! cánh tay tôi bị thương, chứ không phải chân,chân tốt như vậy, tôi không cần ngồi, tôi muốn xuống dưới…… Cậu có nghe hay không…… Kim Chính Vũ……”
Mân Huyên hai vai bị ngăn lại ngồi ở xe lăn, không để ý đến sự phản đối của nàng, Kim Chính Vũ phụ giúp lăn bánh xe bay nhanh về phía trước, thẳng đến thang máy tầng sáu.
“Được thôi!” thanh âm tiểu tử Kim Chính Vũ kia trên đỉnh đầu truyền đến,“em nếu không muốn ra ngoài hít thở không khí, hiện tại tôi sẽ đưa em trở lại phòng bệnh, sau đó tôi liền đi”
“Ai, tiểu tử này khi nào cậu lại học được cách uy hiếp người?” Mân Huyên tức giận đến kêu to, xoay qua trừng mắt với hắn.
“Ai nói tôi không thích.” Nàng nâng hoa lên tránh đi tay hắn, đây chính là nàng đời này có được cái thứ nhất Mân Côi, đương nhiên là lòng tràn đầy vui mừng, đã thích vô cùng lâu.
Mân Huyên dường như che trở hoa tươi như bảo bối trong lòng, Kim Chính Vũ ánh mắt gian lung lộ vẻ cười kinh hỉ, biết nàng đã xem thấu ý đồ chính mình, hắn phụ giúp xe lăn bắt đầu chậm rãi về phía trước đi,“Ân…… Mân Côi mặc dù có điểm tục, nhưng là với tên của em là cùng âm, Mân Côi, Mân Huyên, Mân Mân……”
Hắn đưa nàng Mân Côi nguyên lai là tầng hàm nghĩa này, nàng ngửi mùi hoa hồng vui vẻ nở nụ cười, trên cổ có điểm, bản năng nàng thân thủ chạm vài


Duck hunt