XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2892 lượt.

chối cho ý kiến, trên mặt xẹt qua một chút ý cười.“địa chỉ hòm thư tôi đã đặt trên mặt bàn, đừng quên gửi thư cho tôi.”
Như vậy gì đó nàng không thể hiểu, thà rằng gọi điện thoại quốc tế đường dài cho hắn, nàng cũng quyết sẽ không hội nhận cái này, ngẩng đầu vừa định cự tuyệt, lại phát hiện trong phòng còn lại mỗi một mình nàng.
Hắn rất hiểu biết cá tính của nàng, biết nàng sẽ không nhận, cho nên thừa lúc nàng không chú ý thời mà rời đi.
Gặp lại hắn hẳn là chuyện của hai tuần sau , nàng ngồi ở sô pha nhìn máy tính bản loang lanh kia, nghĩ đến hắn nói câu kia “Tặng đồ cho nữ nhân mình thích còn cần lý do sao”, khóe miệng lướt qua vài tia cười sáng lạn.
“Oa! Đúng là phong phú nha!” Một câu tán thưởng nhất thời đã kéo suy nghĩ của nàng lại, không cần ngẩng đầu đều biết người nói là Chỉ Dao.
“Mân Mân, này nhất định là Kim Chính Vũ an bài .” Chỉ Dao nhìn chằm chằm trên bàn cơm đầy thức ăn phong phú, như là thấy cái gì giống trong bảo tàng mà hưng phấn.“Xem ra chúng ta bốn người hôn lễ ngày đó không xa đâu!”
“Chỉ Dao, cậu nghĩ đến cũng nhiều quá!” Chỉ Dao lúc nào cũng đem chuyện này nói tại miệng, thực làm nàng không có biện pháp. Mân Huyên bất đắc dĩ phe phẩy đầu, đi đến bàn ăn,“Nhiều thức ăn như vậy, mình một người ăn không vô, cùng nhau ăn đi.”
“Được.” Chỉ Dao không khách khí ngồi xuống, hai người bắt đầu hưởng dụng bữa trưa phong phú.






Săn sóc tỉ mỉ
Nếm qua bữa cơm trưa, cùng Chỉ Dao nói chuyện phiếm một hồi, sau đó Chỉ Dao bị kích động một bên đặt túi lv , vẻ mặt bộ dáng tiểu nữ nhân,“Mân Mân, mình phải đi, cùng với Lạc ca ca một hồi đi đến công ty .”
“Ân, cẩn thận lái xe, chúc vui vẻ.”Mân Huyên lắc lắc đầu, thần sắc tự nhiên, kỳ thật trong lòng âm thầm một trận buồn khổ, vừa nghe đến Chỉ Dao muốn đi tìm Doãn Lạc Hàn, cái cảm giác áy náy như đã bị một loại tình cảm chua sót thay thế.
Ai, gần nhất chính mình thật sự là tò mò quá, nàng vô lực ngồi vào sô pha , trong TV phát chương trình thực sự buồn tẻ, tùy tay ấn điều khiển từ xa.
Nhìn trên bàn trà máy tính bản, tay phải theo bản năng ấn hạ nguồn điện.
Ách…… Tạm nghỉ học? Hắn chỉ là chuyện tạm nghỉ học, không phải là chuyện nàng bị Doãn Lạc Hàn bức khâm phục phụ ? Nàng thở phào , dựa vào sô pha .
“Thiếu Đằng, kỳ thật tôi không phải tạm nghỉ học, tôi đã tìm được một công việc, sau đó liền cùng trường học thương lượng một chút, có thể làm việc trước, đến lúc đó chỉ cần tham gia tốt nghiệp ngành học cuộc thi là đến nơi.”
“Nga, là như thế này.” Thiếu Đằng ngữ khí một chút bình tĩnh trở lại, lập tức hỏi,”Em tìm được công việc gì? Anh nghĩ sẽ tìm cho em một công việc ở trong công ty.”
“Không phiền toái anh , Thiếu Đằng, cám ơn ý tốt của anh.” Nàng biết Thiếu Đằng đối với nàng vẫn là thực quan tâm, nhưng là như vậy quan tâm nàng thật sự không thể báo đáp, cũng không thể thừa nhận.
“Mân Mân.” Ngữ khí trong Microphone của Thiếu Đằng đột nhiên trở nên có chút muốn nói lại thôi,“em lần trước nói cùng với anh gặp mặt nói chuyện một chút, anh nghĩ hôm nay gặp mặt được không?”
“Hôm nay –” Nàng kéo dài thanh âm, nâng mắt thấy trên cánh tay trái chính mình còn băng thạch cao,“Tôi khả năng……”
“Không cần cự tuyệt anh, chúng ta đã nửa tháng không có gặp mặt , nửa tháng này đã xảy ra thật nhiều chuyện, hơn nữa anh có thiệt nhiều điều muốn nói với em.”thanh âm của Thiếu Đằng mềm nhẹ mang theo một tia cầu xin, cuối cùng hắn lại tăng thêm một câu,“Anh còn có chút manh mối về năm đó ba ba của em ngộ sát……”
“Thật vậy chăng?anh tra được chút manh mối gì? Lúc ấy có phải hay không còn có người khác chứng kiến ở đấy?” Nàng liên thanh hỏi.
Mấy năm nay nàng cũng luôn luôn tìm kiếm về vụ giết người mười một năm trước, khả kỳ quái là, về vụ án năm đó,các tạp chí cùng báo chí tất cả đều không có, không hề có bóng dáng có thể tìm ra, như là ở sau lưng có có người thao túng hết thảy chuyện này.
Người phía sau màn độc thủ này đến tột cùng là ai? Đây là chuyện mà nhiều năm qua như vậy nàng thủy chung tự hỏi, cùng tra tìm bằng chứng.
“Chúng ta gặp mặt nói sau được không? Nửa giờ sau anh chờ em ở quán cà phê lần trước chúng ta gặp mặt.” Thiếu Đằng nhẹ giọng nói xong, như là sợ hãi nàng cự tuyệt, nhanh chóng cắt đứt điện thoại.
Nhìn chằm chằm màn hình máy tính, nàng đang nghĩ rốt cuộc muốn hay không đi gặp hắn, cuối cùng quyết định vẫn là đi một lần có vẻ tốt, bởi vì nàng thật sự muốn biết Thiếu Đằng miệng sở nhắc tới manh mối đến tột cùng là cái gì.
Chủ ý một tá định, nàng đi vào toilet rửa mặt chải đầu một phen, sau đó ở hành lí lấy ra một bộ sạch sẽ quần áo, ấn hạ ở sô pha giữ cái nút, rất nhanh còn có một hộ sĩ lại đây , đối phương giúp nàng thay quần áo theo yêu cầu của nàng.
Tiền thuốc men đều là Doãn Lạc Hàn trả , nói không chừng nơi này còn có cơ sở ngầm của hắn, e sợ chuyện nàng ra ngoài sẽ rơi vào tai hắn, nàng thản nhiên tự đắc ở ban công phơi nắng, đợi cho hộ sĩ kia đi rồi , sau đó nàng mới lặng lẽ mở cửa, chạy ra khỏi phòng bệnh.