Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342816

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2816 lượt.

tức từ chối “Không cần, tôi thích công việc ở đây. Hơn nữa ở tòa soạn Thuần Mỹ tôi cũng đã có một chút thành tích, tôi tin chỉ cần tôi cố gắng sẽ có thể tiến xa hơn nữa.”
Nếu nghe theo hắn gia nhập tập đoàn Đường Thịnh theo con đường đó, cô sẽ coi thường chính mình!
Mười một năm qua, cô luôn luôn tự lập, không thích dựa vào người khác, cho dù có là người cô yêu cũng không ngoại lệ. Dù sao tòa soạn Thuần Mỹ cũng là một tòa soạn tên tuổi, tác phong làm việc cũng rất chuyên nghiệp, hơn nữa cô cũng đã phải cố gắng rất nhiều mới có thể đạt được vị trí như hiện giờ, cô tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ!






Hắn nheo mắt đánh giá gương mặt nhỏ nhắn mà quật cường qua ánh đèn mờ mờ, đôi mắt dường như vụt sáng một chút “Huyên, nếu em thật sự thích công việc này, anh có thể mở cho em một tòa soạn riêng, để em toàn quyền phụ trách tất cả, lợi nhuận tốt xấu gì cũng không quan trọng.”
Lại là đề nghị này! Cô đã không thể nhớ nổi rốt cục hắn đã nói câu này bao nhiêu lần nữa, cô nắm chặt tay lại, cương quyết lắc đầu “Không cần, không cần, tôi không cần. Anh cho rằng tòa soạn là cái gì? Là một trò chơi sao? Thích thì xây dựng sao? Tuy rằng lợi nhuận của tòa soạn chắc chắn không thể so với tập đoàn Đường Thịnh của các người, nhưng dù sao cũng là sự đóng góp cống hiến của cả một tập thể……”
Cô phản đối kịch liệt như vậy làm hắn có chút kích động, cánh tay hắn nháy mắt như thanh thép giữ chặt lấy cô, hừ lạnh một cái rồi nói “Đừng cho là anh không biết, em muốn ở lại tòa soạn là vì Trịnh Trác đúng không? Em chẳng qua là muốn ở bên hắn!”
Cô trừng mắt “Anh đừng nói lung tung, tôi nói rồi, tôi và Trịnh Trác chỉ đơn giản là tình thân, tôi chỉ tôn trọng anh ấy như một người anh cả trong nhà……”
“Tình thân? Anh cả? Em cho rằng anh là đứa nhóc 3 tuổi sao?” Hắn cắn răng giữ nàng càng chặt, khàn khàn gầm nhẹ “Nếu thật sự em với anh ta chỉ đơn giản là tình thân, vì sao em không dám quang minh chính đại gọi điện cho hắn mà lại phải đợi đến nửa đêm lúc anh ngủ rồi mới lén lút gọi? Khi chúng ta đang ăn bữa tối cũng là hắn gọi đúng không, em lại nói dối, em không dám nghe! Lăng Mân Huyên, căn bản là em làm chuyện không minh bạch!”
Cô đi qua phòng khách chạy thẳng tới cửa. Mùi vị thức ăn thơm phức lại bay đến, bụng cô cũng biểu tình. Cô cúi đầu đổi giày, cho đến khi nhìn thấy một đôi dép đi trong nhà màu xám ở bên cạnh, cô cùng cố tình coi như không thấy.
Cánh tay đột nhiên bị hắn túm lại, nghe thấy hắn nhẹ nhàng nói “Lại đây ăn bữa sáng.”
Nếu cô nghe lời hắn chẳng khác nào cô chịu thỏa hiệp! Lần này nói gì cô cũng nhất định không từ chức. Cô lãnh đạm gạt tay hắn ra, đi giày, xoay người ra cửa, phút chốc đôi tay hắn lại ôm lấy eo cô, kéo cô lại.
Cô xoay vài vòng rồi đứng không vững, ngã vào người hắn. Giật mình, cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, cũng may không thấy người giúp việc nào.
“Anh làm gì vậy?!” Cô đẩy hắn ra, nóng vội kêu “Đừng có như vậy nữa, nếu bị người hầu nhìn thấy thì mệt rồi.”
“Em cho rằng họ đều là người mù sao?” Hắn hừ lạnh một tiếng, vẫn chặt chẽ ôm eo cô, kéo cô vào trong bếp, còn ấn vai cô ngồi xuống ghế.
Hắn nói như vậy là có ý gì? Cô còn chưa kịp suy nghĩ lại đã bị một chén nước đen tuyền ở trước mặt dọa cho sợ chết, ngẩng đầu hỏi hắn “Đây là cái gì?”
“Cho em uống thuốc bổ.” Hắn thản nhiên nhấc khóe môi, lấy mu bàn tay thử độ ấm bên ngoài chén “Hết nóng rồi, uống được rồi đấy.”
“Tôi không bệnh, uống thuốc bổ gì chứ, tôi không cần uống!” Cô trừng mắt nhìn chén nước màu đen, vội vàng lấy tay đẩy ra, tiện đà với cốc thủy tinh ở xa “Tôi uống sữa là được.” Thì ra tối hôm qua hắn nói cô rất gầy, muốn tẩm bổ cho cô không phải là nói chơi.
“Không được, phải uống.” Hắn cướp lấy cốc sữa trong tay cô, bá đạo nói “Nếu không anh sẽ có cách khiến em phải nghe lời, ví dụ như…… khiến em mất việc……”
Hắn hé môi, đôi mắt rất xảo quyệt…
Tên đáng ghét này! Lại uy hiếp cô! Hắn không có trò nào mới mẻ hơn sao? Cô vừa định lớn tiếng phản bác, trong đầu lại vang lên một tiếng nhắc nhở, vì vậy uốn lưỡi bảy lần liền nói “Ý của anh là chỉ cần tôi chịu uống thuốc, anh sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện từ chức nữa?”
Hắn hơi mỉm cười, ánh mắt sắc lẻm “Đương nhiên, chỉ cần từ giờ trở đi mỗi ngày em đều ngoan ngoãn uống một chén thuốc, từ nay về sau anh nhất định không nhắc lại nửa chữ.”
“Nói là phải giữ lời.” Cô dùng sức gật gật đầu, nhắm mắt lại, uống một hơi hết sạch. Một chén thuốc bổ đổi lấy sự bảo toàn công việc, đáng!






Chiếc xe màu đen dừng lại phía bên kia đường, đối diện với cổng tòa soạn. Cô nhìn đồng hồ điện tử trên xe, mới tám giờ, cách giờ làm còn lâu.
“Tôi đi làm đây!” Cô nhìn thoáng mình qua kính xe. Buổi sáng cô đã dậm phấn để giấu đi đôi mắt thâm quầng, hiện tại hẳn sẽ không ai nhận ra. Thuận miệng nói với Doãn Lạc Hàn xong, cô chuẩn bị đẩy cửa, lại bị thanh âm của hắn kéo lại “Hôm nay anh bận nhiều việc, buổi chiều sẽ cho xe đến đón em nhé.”<