Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2730 lượt.
tới, nhưng nó vẫn cứ vang như cũ, khiến nàng không thể mặc kệ.
Nàng đứng lên, nước mắt làm tầm mắt mơ hồ, lung tung lau đi, nhìn thoáng qua màn hình, là Kim Chính Vũ gọi đến.
Hiện tại giọng của nàng khẳng định là nghẹn ngào, buông xuống di động không nghĩ tiếp, coi như chính mình không nghe thấy, nhưng lại nhớ tới bữa sáng ấm áp trước kia, đáy lòng nổi lên từng đợt lo lắng.
Tay phải bất giác cầm lấy điện thoại, sụt sịt cái mũi, dùng ngữ khí bình tĩnh nói: “A lô, Kim Chính Vũ, chuyện gì?”
“Giọng em làm sao vậy? Nghe có vẻ là lạ…”
“Không có gì, vừa mới ngủ, tỉnh lại lúc nói chuyện có điểm như vậy, có việc sao?”
“Ừ, ngày mai tôi có vẻ bận, buổi tối em không cần đi khách sạn đón tôi.”
“Được rồi, tôi biết rồi.” Doãn Lạc Hàn đã trở lại, buổi tối nàng không có khả năng đi làm lái xe thuê, nếu Kim Chính Vũ nói như vậy, gãi đúng chỗ ngứa, nhưng ngày mai hắn bề bộn nhiều việc, ngày khác nàng sẽ nhắc tới chuyện này.
Nàng đang chuẩn bị ngắt cuộc gọi, lại nghe thấy hắn ở đầu dây bên kia nói: “Vị bằng hữu kia của em…”
“Anh ta tốt lắm, chúng tôi… Chúng tôi không có gì, chỉ là bạn bè bình thường…” Nàng vội vã giải thích, nàng không muốn Kim Chính Vũ biết thân phận hiện tại của nàng là tình phụ của người ta.
Kim Chính Vũ nhẹ nhàng nở nụ cười, “Tôi biết, em đừng khẩn trương, ý của tôi là nói, hôm nay em mang đồ cho bạn em có đến đúng lúc không? Có hay không đến trễ?”
“À, không có, tôi rất nhanh liền chạy tới.” Nàng chột dạ nói xong, cảm thấy chính mình quá khẩn trương.
“Tốt rồi, em đi nghỉ sớm một chút, không cần quá nhớ đến tôi.”
Kim Chính Vũ như trước cười đến bất cần đời.
Khóe môi không khỏi giơ lên, thật là đồ tự kỉ, nàng không có sở thích yêu các em trai nha!
Buông điện thoại, tâm tình nặng nề áp lực đã bớt nhiều, xem ra loại công tử đào hoa Kim Chính Vũ vẫn có mặt tốt, ít nhất sau khi nói chuyện phiếm với hắn, tâm tình của nàng tốt hơn nhiều.
Hai tay không khỏi xoa xoa cái bụng khô quắt, đói quá, trưa nay chưa ăn, hiện tại đã gần bảy giờ, đành phải ăn hai bữa gộp làm một, nàng lấy mì gói ra, đun chút nước trong ấm điện, lẳng lặng chờ nước sôi.
Ba lô nằm chỏn gọn trên mặt đất, nàng đi đến nhặt lên, lấy sách vở ra, tính trong lúc đợi nước xem sách trước.
Nhiều năm như vậy trôi qua, có một câu vĩnh viễn chống đỡ nàng, thì phải là cơ hội luôn ưu ái những người có chuẩn bị.
Nàng không thể tiếp tục bị động, nếu muốn thay đổi hiện trạng, nhất định phải cố gắng, sau khi tốt nghiệp có thể tìm được một tòa soạn mình thích rồi xin việc, làm nên sự nghiệp của chính mình. Tuy rằng bị một kẻ ma quỷ như Doãn Lạc Hàn áp bách, nhưng nàng vẫn có tôn nghiêm của chính mình, lý tưởng của nàng còn chưa có thực hiện, không thể chỉ vì một chốc lát suy sụp mà bẻ gẫy giấc mộng một đời người.
Mở sách vở, nàng còn đang đắm chìm trong sách, di động lại vang lên, là tiếng chuông đáng sợ đó, nàng trừng mắt nhìn di động, do dự tiếp nghe.
“Hiện tại đến phòng khách một chuyến.”
Chuẩn bị bữa sáng
Nàng quay sang nhìn ấm nước sắp sôi, bất đắc dĩ đứng lên, lấy một bộ quần áo trong tủ ra thay, chạy chậm xuống lầu.
Phòng khách, hắn miễn cưỡng dựa vào sôfa, đầu gối đặt chiếc laptop siêu nhẹ, áo choàng tắm màu trắng tùy ý khoác lên người, lộ ra khuôn ngực rộng lớn cường tráng, hai má nàng bỗng dưng nổi lên hai đóa đỏ bừng, vội vàng quay mặt đi chỗ khác.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn vẫn chăm chú nhìn chằm chằm máy tính, ngón tay thon dài lướt nhanh bàn phím. "Đi làm bữa tối". Mân Huyên nghển cổ nhìn về phòng bếp, "Không phải có dì Tần sao?"
Hắn không hờn giận vắt khởi mi, hàng mi rậm khẽ nâng lên nhìn nàng, \'Nữ nhân, không cần dài dòng, bảo em làm thì đi làm đi". Hỏi một chút cũng không được hay sao, nàng cắn cắn môi, nổi giận đùng đùng đi vào bếp, mở tủ lạnh ra, thấy nhét đầy thức ăn, cuối cùng nàng lấy ra một túi thịt thái sẵn, còn thêm cà chua.
"Anh có tiền như vậy, tôi nghĩ anh hoàn toàn có thể hưởng dụng bữa sáng cùng bữa tối ở bên ngoài". Nàng cắn chặt môi, nằm mơ, chính mình hận thấu hắn, sao có thể có khả năng vẫn nấu cơm cho hắn ăn.
"Nữ nhân, tôi không thích lặp lại". Hắn buông dĩa, giọng nói tràn ngập không vừa lòng.
"Tôi... Tôi đã biết". Nàng thấp giọng ngập ngừng, lưng cứng ngắc, cuồng chân chạy lên lầu. Vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng ấm điện kêu, cuống quýt chạy vào, bên trong phòng tràn ngập sương khói, hơi nước theo đầu ấm thoát ra cuồn cuộn. Nàng chạy nhanh tới, rút phích điện, mở cửa sổ. Nhìn phòng ngủ một mảnh chật vật, bụng lại không ngừng kêu, nàng cười khổ, xoay người vào toilet lấy cây lau, đêm nước tràn ra lau khô.
Một lần nữa rót nước lạnh vào ấm, đợi ăn xong mì gói, đã mười giờ hơn, nàng lại thức đêm viết một luận văn, rạng sáng hai giờ mới đi ngủ.
Đương nhiên, ngày hôm sau đồng hồ báo thức vang lên, nàng theo bản năng tắt đi âm thanh quấy rầy, chờ nàng nhớ tới lời tối qua Doãn Lạc Hàn nói, vội vàng xoay người ngồi dậy, đã gần bảy giờ. Mới ngủ khoảng bốn tiếng, bu