Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342824
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2824 lượt.
nàng cũng chỉ có phần công tác khó khăn lắm mới tìm được.
Mặc kệ hắn có biết nàng nhận lời mời làm việc của tạp chí hay không, tóm lại nàng nhất định sẽ quý trọng gấp bội cơ hội này, quyết không thể làm cho hắn lại phá hư.
Đi ngang qua siêu thị, nàng thuận tiện mua chút hoa quả Chỉ Dao thích ăn, chạy đến dưới lầu, hai chân nặng như đeo chì, đi lên một bậc thang lại đến một bậc thang, lấy chìa khóa từ túi quần mở cửa ra, bất ngờ nghe thấy tiếng TV từ trong phòng truyền ra, Chỉ Dao ở nhà.
“Ăn ngon, rất ngọt.” Chỉ Dao nhấm nháp vài miếng dưa mật và khế, khen ngợi không chút keo kiệt.
“Thích ăn về sau mỗi ngày làm cho cậu.” Nàng cũng thuận tay cầm lấy một miếng đu đủ xanh nhét vào miệng.
Lúc này có tiếng đập cửa vang lên.
“Mân Mân, nhanh đi mở cửa.” Chỉ Dao nhắc nhở nàng, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình TV.
Mân Mân cười cười, đứng đậy, Chỉ Dao sắp tốt nghiệp đại học rồi, còn thích mấy thần tượng này, thật sự là đứa nhỏ mãi không chịu lớn. Nhưng mà ai gõ cửa vậy nhỉ?
“Mân Mân, mình phát hiện mình không mang theo bộ váy Channel thích nhất, hôm nay gọi điện thoại trở về, có thể là người hầu nhà mình đưa quần áo lại đây.”
Thì ra là như vậy, nàng đánh mất nghi hoặc, đứng dậy ra khỏi phòng, đi ra mở cửa.
Đôi mắt không chút để ý vừa nhìn thấy người mới tới, đồng tử lập tức phóng đại, bộ quần áo âu phục màu đen vừa người khắc họa thân hình cao lớn hoàn mỹ cường tráng, nàng trừng lớn ánh mắt nhìn thân ảnh như trên trời giáng xuống trước mặt, “Là anh?”
“Sao thế? Đối với sự xuất hiện của tôi, em thực kinh ngạc?” Doãn Lạc Hàn lạnh lẽo nhếch môi, chân dài lướt qua người nàng đi vào trong phòng, thân ảnh cao lớn đứng trong phòng khách nhỏ hẹp, nháy mắt liền cảm giác được bầu không khí loãng ra.
Hắn đã trở lại, sao hắn có thể trở lại nhanh như vậy? Nàng kinh hoảng không biết làm như thế nào cho phải, nhưng nhanh chóng bắt buộc chính mình phải trấn tĩnh, nếu hắn có thể tới nơi này, nàng biết tất cả đã bị bại lộ, đơn giản không thể giải thích, nhưng Chỉ Dao còn ở trong buồng…
Nàng đột nhiên ý thức được điểm ấy, hít vào một ngụm khí lạnh, nghiêng tai lắng nghe tiếng TV còn huyên náo, không biết Chỉ Dao có nghe thấy thanh âm trong phòng khách hay không.
“Ha ha… Buồn cười quá….. Người kia thế nhưng lại ngã xuống như vậy…. ha ha….” Chỉ Dao vừa xem TV vừa cười ha ha, thoạt nhìn cô ấy không nghe thấy điều gì dị thường trong phòng khách.
Hắn híp con người đen không hề chớp mắt nhìn chằm chằm nàng, như là căn bản không hề lo lắng Chỉ Dao sẽ bước ra, khóe môi hơi nhếch lộ ra một chút tà ác tùy ý.
Nàng biết hắn đang chờ chính mình cầu hắn, nhẹ nhàng cắn lấy môi, người này thật sự đáng giận, nàng sẽ không như hắn mong muốn.
“Tôi không giấu diếm trước mặt Chỉ Dao tôi có bao nhiêu đàn bà , nếu cô không ngại, tôi nghĩ tôi có thể nói cho Chỉ Dao, cô hiện tại là ….”
Trừng phạt như thế nào
“Là Lạc ca ca…. Là giọng của Lạc ca ca….” Trong phòng vang lên tiếng Chỉ Dao hét lên hưng phấn dị thường.
Cả người Mân Huyên không ngừng run rẩy, mồ hôi lạnh theo hai má chảy xuống dưới, nàng liều mạng vặn vẹo cổ tay bị nắm chặt, quật cường cắn môi hạ quyết tâm không đi cầu hắn, nhưng mà Chỉ Dao sắp lao ra khỏi phòng, mà hắn cũng làm bộ như không có việc gì cầm lấy tay cổ tay nàng không buông, nàng biết chính mình không đấu lại hắn, thật sự là không đấu lại hắn được, nàng không thể không lựa chọn thỏa hiệp.
“Tôi…. Tôi cầu anh…. Cầu anh buông ra…. Tôi sai lầm rồi…. Tôi không nên dối gạt anh…. Anh muốn trừng phạt tôi như thế nào đều được…. Chỉ cầu anh đừng làm cho Chỉ Dao nhìn thấy tất cả… Cầu anh….”
Nàng đau khổ cầu xin, ném tự tôn xuống, dùng ánh mắt cầu xin nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn, nàng không muốn làm thương tổn Chỉ Dao, thật sự không hề muồn….
Thanh âm mềm nhẹ của hắn lại ẩn chứa sự kiên quyết không thỏa hiệp, Mân Huyên nắm chặt tay, mặc móng tay đâm vào da thịt, nàng biết vì sao hắn lại như vậy, nếu tiếp tục để Chỉ Dao ở nơi này, như vậy nàng liền thoát khỏi bàn tay hắn, câu nói muốn trừng phạt nàng hắn vừa nói cũng sẽ không còn ý nghĩa nữa.
Hắn thật đáng sợ, vô luận nàng muốn thoát khỏi như thế nào, kết quả rồi cũng phát hiện mình cuối cùng vẫn rơi vào tay hắn, nàng giống như một con cá vô lực giãy dụa mãi mãi trốn không thoát thiên la địa võng hắn tỉ mỉ bố trí.
Cứ việc có chút không tình nguyện, nhưng Chỉ Dao vẫn ngoan ngoãn gật đầu, “Được rồi, Lạc ca ca, vậy anh chờ em một lúc, em đi thu dọn chút đồ, hành lý cứ đặt ở nơi này, ngày mai em bảo người hầu lại đây lấy về.”
“Chỉ Dao, mình giúp cậu.” Mân Huyên vội vàng lên tiếng, nói xong lại không nhìn bọn họ, buồn đầu chui vào buồng, nàng không muốn trong lúc Chỉ Dao thu thập lại phải tiếp tục đối mặt Doãn Lạc Hàn.
Chỉ Dao mang đồ đến cũng không nhiều, lát sau đã thu dọn xong xuôi, hai va ly hành lý đặt trong phòng khách, Chỉ Dao quay đầu kéo tay Mân Huyên, “Mân Mân, mình về trước, hành lý cứ đặt ở cậu nơi này, ngày mai…..”
“Ch