Tác giả: Hồ Điệp Seba
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
ày, nếu thực sự không mưu phản, dù có trước mặt mọi người cầm đao giết người, không làm chết người sẽ không chịu tội chết.
Đáng tiếc nàng ta tự tìm đường chết.
Mà đào hầm cho nàng tìm đường chết chính là phò mã đương nhiệm – Hải Ninh Hầu… ngũ thạch tán ban đầu dùng sẽ có dung nhan xinh đẹp, tâm tình phấn khởi, tiêu trừ bách bệnh. Nhưng chung quy vẫn có độc tính, dùng thời gian càng dài, càng có tính ỷ lại ngũ thạch tán, song sẽ dần dần tiều tụy, tâm thần không yên, thảm nhất không phải điên loạn mà chết, mà là phá hủy tâm trí đến triệt để, điên cuồng cả đời.
Quả nhiên nhân sinh nơi nơi đều là ‘biến nhân’.
Nàng quả thật không ngờ công chúa Nhu Nhiên lỡ tay hại chết phò mã tiền nhiệm, tương lai sẽ để cho phò mã đương nhiệm dùng loại phương pháp này hại chết.
Đã đánh giá Hải Ninh Hầu quá lương thiện, cho nên kế hoạch mới đi chệch hướng xa như vậy. Xem ra, nàng phải hảo hảo điều chỉnh lại chênh lệch mà ‘biến nhân’ quá lớn này đã gây nên.
Ngoại trừ ‘biến nhân’ quá lớn dẫn đến sai lệch ra, những thứ khác thực sự cũng chẳng có ưu điểm gì hay để khen, phi thường cũ rích. Cũ đến mức Trần Thập Thất phải cảm thấy bi ai thay cho những người đang dự tiệc này… Nàng có vị đường ca nuôi một con lợn như sủng vật, không chỉ rất thích sạch sẽ, lại còn thông minh… gần như có trình độ thông minh của một đứa bé năm tuổi.
Cho nên đối với những người cổ lổ sĩ đến mức không làm được âm mưu gì nên hồn này, nàng căn bản không muốn lấy heo ra so sánh với họ… quá vũ nhục heo rồi.
Trong bữa tiệc, nàng ngồi ngay ngắn, đối với đủ loại đủ kiểu thức ăn nước uống nhắm trên người nàng bưng tới, làm như không thấy. Duy nhất làm cho nàng động dung chính là, đám tiểu tỳ nữ lũ lượt nối nhau bưng thức ăn lên, càng ngăn thì càng túa ra nhiều hơn, cuối cùng bay tới một tô canh cá nấu rau nhút nóng hầm hập hắt qua đây.
Nàng vốn cho là lần này Thiết Hoàn rốt cục không hứng được – mới ban nãy còn vô cùng nhẹ nhõm – trông Thiết Hoàn trước nhận ra được tình huống đáng sợ, mặc kệ đổ xuống là thức ăn hay là nước đều có thể đoán trước như tiên tri vậy, đỡ được đĩa rau tiếp được chén nước ngon lành cành đào.
Nhưng lần này chỉ sợ là một hắt thể nào cũng dính phải vài người, tô canh đặc quánh do thêm bột vào quá nhiều kia, thoạt nhìn không bốc khói, lại rất nóng không đỡ được.
Nghĩ bụng, muốn nịnh bợ Thái tử không dễ dàng, Thái tử phi tính tình lại nhạt nhẽo, dầu muối không ưa. Hoàng hậu nương nương mấy năm nay ru rú trong phòng, đến cả phượng ấn đều ném cho Thái tử phi quản, bợ đỡ cũng vô dụng. Chỉ có mỗi công chúa Nhu Nhiên em ruột Thái tử này còn nịnh bợ được, tuy nói đại phú đại quý không có khả năng, nhưng chỉ chút ơn huệ nhỏ, công chúa Nhu Nhiên ngược lại rất sảng khoái đáp ứng – chỉ cần ngoan ngoãn phục tùng nàng ta là được.
Quan trọng nhất không phải những thứ ơn huệ nhỏ ấy, mà là có thể thông qua công chúa Nhu Nhiên, ôm được ‘đùi’ Thái tử. Trong đám hoàng thân quốc thích, huyện chúa có huyết mạch tương đối xa, cũng không phải dễ lăn lộn.
Công chúa lệnh cho nàng tìm cách làm bẩn y phục của Trần Bồi Hồi, về phần muốn làm thế nào, nàng ta lười bận tâm. Dù sao là chuyện rất dễ dàng… Ai biết hẳn là rất dễ, lại khó khăn đến ‘toản chi di kiên’*. Bận rộn mấy ngày, một con tỳ nữ Đỗ gia cũng không thu mua được, tốn một số tiền lớn mới mua chuộc được một mụ ma ma giặt đồ, lấy được một bộ y phục của tỳ nữ Đỗ gia.
(* Toản chi di kiên: xuất phát từ câu cảm thán “Ngưỡng chi di cao, toản chi di kiên” của Nhan Uyên về đạo lý của Khổng Tử. Tạm hiểu là: càng ngưỡng vọng càng thấy nó có vẻ càng xa vời hơn, càng nghiên cứu sâu vào càng thấy nó kiên cố khó vào hơn.)
Trông mặt mũi hồng hào ngày thường cũng là đứa lanh lợi đấy, ai ngờ mỗi chuyện cỏn con đó cũng làm không xong.
Đành phải ra oai phủ đầu trước, vỗ mạnh đũa lên bàn, “Còn có cho người ăn cơm không? Tý việc cỏn con, có gì hay mà nhao nhao? Người đâu! Lôi hai con điêu nô không biết cao thấp này xuống!”
Nếu bình thường nội trạch mời khách, đại khái cũng sẽ xử trí như vậy. Biểu hiện bên ngoài hài hòa thuận lợi là quan trọng nhất, nếu quấy rầy tới lão thái phu nhân ‘nắm trùm’ trong nhà, đó mới thực sự là phiền phức cực độ.
Nhưng phu nhân của tiểu Đỗ học sĩ, ấy vậy mà chỉ cười tủm tỉm nhìn, còn đưa mắt ra hiệu cho đám con dâu ngoan ngoãn ngồi xuống.
Thiết Hoàn xem không hiểu những thứ cong cong vòng vòng ấy, không vui nói, “Huyện chúa nương nương, ta nhớ ngài hình như mang họ Mộ Dung đi? Sao ngươi so với Đỗ phu nhân còn uy phong hơn a? Xem nhà ngươi chính là nhà ta chắc? Cũng hơi ‘nhiệt tình’ quá lố rồi.”
Huyện chúa Cung Mai mừng thầm, dùng đại nộ che giấu, “Con nô tỳ điêu ngoa lớn mật! Cư nhiên dám ở trước mặt bản cung ‘ngươi ngươi ta ta’? thật quá không có gia giáo rồi! Nếu gia chủ ngươi đã không quản giáo, không thể nói bản cung…”
“Huyện chúa nương nương, gọi ngươi một tiếng nương nương ngươi liền không tìm thấy nam bắc rồi.” Thiết Hoàn khinh thường, tốt xấu gì nàng là con cháu Mặc gia b