Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh
Tác giả: An Tình
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 134911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/911 lượt.
iện ra sự bất thường của cô, nói.
Cô cảm thấy thật xấu hổ, cô không có dũng khí thừa nhận mình vừa rồi thật ra là đang nói những lời khách sáo. Đường Ẩn Khiêm bắt nạt cô rất ác đó!
Đã nhiều năm rồi, anh cũng nói như vậy, anh nói cô chơi rất vui. Cho dù anh không có ghét cô thì cũng không thể nào là thích được? Dù sao anh vẫn chỉ xem cô là món đồ chơi, một món đồ chơi để anh giải trí……….Mà cô vẫn ngây ngốc nghĩ rằng anh có chút thích cô.
Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng bị ai làm tổn thương, chỉ có anh. Từ sau khi quen biết anh, cô cảm thấy mình không ngừng bị thương, nhưng mà cô lại kì diệu có được năng lực bị đánh mà không chết của con gián, chỉ cần anh cười với cô một cái, dịu dàng dỗ cô vài câu là cô sẽ không để ý đến vết thương trước đó, tiếp tục ở lại bên cạnh anh.
Nhưng là hiện tại sự thật đã rõ ràng, ma pháp mà anh sử dụng trên người cô cũng mất hiệu lực. Cô lại bị thương, hơn nữa lần này bị tổn thương rất nặng…….
Không! Phải nói là cô không muốn làm cho miệng vết thương khép lại. Cô chắc là muốn sát muối lên miệng vết thương để cho bản thân sâu sắc ghi nhớ bài học lần này, sẽ không bị hấp dẫn bởi nụ cười của anh nữa.
Cô đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá. Cô rõ ràng rất sợ anh, nhưng mà vì thích anh cho nên rất cố gắng thích ứng ở bên cạnh anh. Nhưng xem ra, tất cả đều có vẻ dư thừa, anh vĩnh viễn cũng không hiểu được tâm tư của cô, cho dù anh hiểu cũng sẽ không cảm kích. Bởi vì đối với anh mà nói, cô chỉ là món đồ chơi……..chỉ là món đồ chơi……
Diêu Thì Đông xin phép mẹ Đường đi trước. Trốn vào trong toilet, cô cho là mình sẽ khóc rống thất thanh nhưng mà cô không khóc. Từ đầu đến cuối đều là do cô tự mình đa tình, tuy rắng anh hôn cô nhưng mà cũng không nói thích cô. Nếu muốn nói là lỗi của ai thì cũng không thể đổ lỗi cho anh, bởi vì cô mặc kệ cho anh bắt nạt mình, không có ngăn cản anh, nếu không thì cô đã đá anh rất xa mà không để mình rơi vào hoàn cảnh khó khăn như thế này………..
Cô tỉnh táo lại, đi ra khỏi toilet, nhìn anh đang nói chuyện với những người trong giới thượng lưu. Cô biến mất hơn nửa tiếng mà anh cũng không phát hiện, hoặc là cho dù anh phát hiện thì chắc cũng không để ý chứ gì! Anh ở trong thế giới thượng lưu rất ung dung tự tại, ngược lại cô thì --------
Cô rất kiêu ngạo về gia đình mình, rât thỏa mãn, nhưng cô biết ở đây không giống vậy, cô không thể giao tiếp với người khác bởi vì cô sợ người lạ; Cô không hoạt bát, bởi vì cô không có miệng lưỡi, nhất là khi có người chủ động nói chuyện với cô thì cô lại cà lăm; Cô sợ đắc tội với khách hàng của anh, ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh. Có ai sữ thích một người như cô chứ? Cô để tay lên ngực tự hỏi, không tránh khỏi thừa nhận, ngay cả cô cũng không thích chính mình.
Cô đi đến một góc khuất, chờ anh đến tìm cô. Bây giờ cô không muốn nói chuyện với bất cứ ai, chỉ hy vọng nhanh chóng về nhà.
Nửa tiếng sau anh mới đến tìm cô, xem ra tâm tình của anh rất tốt. Cô không muốn là ảnh hưởng đến tâm tình của anh cho nên giống như bình thường mà mỉm cười với anh.
\'\'Có thể về nhà được chưa?\'\'. Cô hỏi, trong giọng nói có chút khổ sở.
‘\'\'Sao em lại trốn ở trong góc, em nên đi trò chuyện với người khác, hòa nhập với mọi người ở đây\'\'. Sau này có rất nhiều trường hợp tương tự, anh không muốn cô bị cô lập. Nhưng anh không biết, cô nghe những lời này rất chói tai.
\'\'Bởi vì em không hòa nhập được ở đây thôi!\'\'. Cô buồn bực nói.
\'\'Em sẽ hòa nhập được thôi!\'\'. Anh xoa đầu cô, nói. Cô bị làm sao vậy? Anh thấy cô buồn buồn.
Cô không có suy nghĩ nhiều về lời nói của anh, chỉ nghĩ là sau này cô vẫn phải đi theo anh tham gia những hoạt động xã giao như thế này nữa.
Trên đường về nhà, cô giả vờ ngủ gật. Thời gian qua cô cũng thường xuyên như vậy nên anh cũng không nói gì cho đến khi tới nhà cô, anh gọi cô dậy. Anh đưa cô tới trước cửa, dặn dò cô phải nghỉ ngơi thật tốt.
Cô nhìn anh rời đi qua cửa sổ. Hôm đó, cô lại mất ngủ.
Cô rất sợ quỷ, nhưng mà mỗi lần bị anh bắt buộc xem phim kinh dị cô cũng chưa bao giờ bị mất ngủ. Lần đầu tiên cô mất ngủ là ngày anh đi nước ngoài, bởi vì không đi tiễn mà áy náy không ngủ được, nghĩ đến sẽ nhiều năm không được nhìn thấy anh là cô lại khóc, khóc cả một đêm; Hôm nay là lần thứ hai………vẫn là vì anh.
Diêu Thì Đông mất ngủ một đêm, cô gọi điện cho anh xin nghỉ phép.
\'\'Vì sao lại xin nghỉ?\'\'. Cô có thể tưởng tượng nét mặt của anh lúc này, mày nhíu lại rất chặt.
\'\'Em thấy không khỏe……….\'\'
\'\'Vì sao không khỏe? Bị cảm lạnh rồi sao?\'\'. Nghe thấy cô không khỏe, anh quan tâm hỏi.
\'\'Uhm……Chắc vậy\'\'. Cô tùy tiện nói.
\'\'Haiz! Hôm nay anh định giới thiệu một người với em\'\'. Nếu cô không khỏe, Đường Ẩn Khiêm cũng không ép buộc cô đi làm. Nhưng mà kế hoạch của anh đã bị cô phá hủy.
\'\'Ai?\'\'. Cô không nhịn được hỏi. Thật ra cô muốn hỏi : Là nam hay nữ? Có quan hệ gì với anh?
\'\'Một người rất quan trọng với anh\'\'. Anh cố ý thừa nước đục thả câu.
\'\'Là Khả Khả sao?\'\'. Cái tên này không hiểu sao đột nhiên xuất hiện trong đầu cô,