Tác giả: Phan Anh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134892
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/892 lượt.
- Chuyện! - Gần như cả Phan và Việt cùng đồng thanh, cả hai có chung một niềm đam mê bất tận với những chú Vespa cổ - Còn phải nói ...
- Nói tới Vespa, em lại nhớ tới truyện "Phải lấy người như anh" của Trần Thu Trang. - tiếng của Hạnh - Hai anh đọc chưa? Hay lắm.
- Anh chưa - Việt trả lời - anh luôn dị ứng với mọi cuốn sách.
- Cậu thì chỉ có cảm hứng với những tờ Polyme thôi.
Phan nghiêng người tránh một hạt lạc đang vẽ một quỹ đạo thẳng tưng trong không trung, đích đến dĩ nhiên là được nhắm vào đầu anh.
- Em cũng đang tính viết truyện - lại giọng Thảo chen vào, từ khi Hạnh tham gia "bữa cơm gia đình" đâm ra Thảo mạnh dạn góp chuyện hẳn. Không như trước kia chỉ cặm cụi vừa ăn vừa nghe hai gã đàn ông bàn chuyện trên trời dưới biển. - Một câu chuyện tình rất hay nhé. Vớ ...
- Đừng nói là ...
- "Vớ phải thằng như ông" ạ.
Căn phòng vỡ òa tiếng cười.
- Vớ phải thằng như Phan hả? Ha ha ha...
Phan đi thẳng vào phòng trong, anh đã đợi Việt 20 phút và "kiên nhẫn" là một tài sản cực kỳ quý giá mà anh luôn sử dụng nó một cách chi li và tiết kiệm nhất có thể. Việt đang loay hoay trước gương trong chiếc quần vải màu ghi, áo sơ mi trắng, trên cổ, Cà vạt còn chưa kịp thắt. Ở dưới giường, vô số quần áo bị ném bừa bãi, cẩu thả. Phan tiến tới một bước nữa:
- Tớ chưa bao giờ thắc mắc về lý do vì sao cậu lại giàu đến thế?
- Cậu bảo gì cơ?
- Hôm nay là chủ nhật, phải không nào? Vậy mà cậu vẫn làm việc, vẫn phải đi họp, hoặc dự hội nghị gì đó? Để tớ thắt cà vạt và tìm áo Comple rồi đi xách cặp cho cậu nhé.
- Chỉ là trời hơi lạnh thôi mà.
"Thật tuyện vời, phải không ạ?", Thảo vừa hỏi vừa nhắm mắt mơ màng khi những làn gió se lạnh vuốt ve trên khuôn mặt và mái tóc. Cô giang cả hai tay ra, thả hồn như đang muốn bay lên. Việt cầm máy chụp lia lịa, còn Phan thì quay qua Hạnh:
- Chỗ này đẹp quá nhỉ? Thật tuyệt vời.
- Phải! Quá đẹp. - Hạnh trả lời, mắt cô nhắm hờ, mơ màng tận hưởng hương vị của cánh đồng - Em chưa từng thấy chỗ nào tuyệt vời hơn chỗ này.
- Em hơi chủ quan khi nói thế đấy nhé. Anh biết một chỗ còn tuyệt vời hơn, em đã ra biển Cửa Lò bao giờ chưa?
- Nhà em ở thành phố Biển - Hạnh trả lời - và biển chiều thu cũng khá đẹp.
- Đó là vì em chưa ra biển Cửa Lò vào mùa đông, nếu em đã đến đấy, em sẽ thấy câu trả lời của mình phải là: Biển mùa đông trông tuyệt đẹp. Anh đã từng ở đó vào mùa đông, bãi biển vắng tanh, tưởng như chỉ có mình em với biển, với những hàng Phi Lao xao xác, với những cơn sóng bạc đầu. Biển mùa đông luôn có những cơn gió thổi rất mạnh, nhưng không quá lạnh, gió biển bao giờ cũng ấm, và mặn mòi mùi đặc trưng của biển.
- Anh biết nhiều quá nhỉ, những gì anh nói nghe thật là thơ mộng.
- Em sẽ nhận ra điều đó khi em yêu biển.
- Bởi vì hắn ta hay lang thang thì có. - Việt chen ngang - Ngày xưa hồi còn sinh viên, nghèo rớt mùng tơi, thế mà tháng nào tụi anh cũng nhịn ăn dành dụm tiền để lang thang đi đâu đó một vài ngày. Anh thích chụp ảnh, còn Phan thì thích ngắm cảnh.
- Và làm thơ con Cóc nữa, - Thảo cũng góp phần - Kiểu như: Mùa thu là cả một mùa hanh, mây ở trên cao quả ở cành, lúc ở đồng tỏi và lúc ở, đồng hành và lúc ở đồng chanh
...
- Này, đừng vu oan cho kẻ ... xấu - Phan nhăn mặt trong khi tất cả cùng cười vang - tài năng cỡ đó thì anh không dám, làm được thơ đòi hỏi sự tìm tòi sáng tạo, trí tưởng tượng và lãng mạn.
- Lãng mạn như biển mùa đông chẳng hạn, phải không anh? - Lại là tiếng của Thảo - em cũng rất yêu biển mùa đông.
-Tò mò quá, nhất định ngày nào đó em sẽ ra biển mùa đông, em muốn biết biển mùa đông thú vị tới cỡ nào, vì dù nhà em ở gần biển, em vẫn chưa khi nào ra biển vào mùa đông.
- Vậy thì một ngày nào đó cả bốn chúng ta cùng ra biển vào mùa đông - Việt hưởng ứng lời của Hạnh - Anh cũng tò mò không kém gì em đâu.
- Coi như đã thỏa thuận nhé - Bốn bàn tay chụm vào nhau rồi hất lên trời - không phải đợi đâu xa, Noel này được chứ?
- Đã thỏa thuận rồi nhé!
Tháng mười một dần đi qua với những hạt nắng cuối mùa mỏng manh yếu ớt, cố luồn lách qua những đám mây xám xịt trôi lững thững trên bầu trời. Ánh mặt trời cố chiếu những hạt nắng vàng lợt lên những cụm hoa Sữa cuối mùa lẻ loi trên tán lá. Trong không gian, cố gắng lắm người ta mới cảm nhận được chút hương thơm hoa Sữa cuối vụ. Mùi thơm không còn nồng nàn, đặc quánh như trước nữa, nhưng chính thứ hương thơm có vẻ như rất nhạt kia lại mới chính là nét quyến rũ nhất của hoa Sữa. Thứ hương thơm nhẹ nhàng, mơ hồ, vảng vất đâu đó khiến cho con người ta phải kiếm tìm, phải nuối tiếc, như nuối tiếc những ngày đẹp nhất trong năm đã dần qua đi. Để dành chỗ cho sự lạnh lẽo, buồn bã và những cơn mưa phùn không biết khi nào ngưng của mùa đông.
Mùa đông, đối với một số người, chỉ là mùa của sự lạnh lẽo và buồn bã. Nhưng nếu nhìn vào gương mặt của Phan lúc này, khi anh đang ngồi chống cắm nhìn những cơm mưa phùn lất phất rơi bên cửa sổ quán Cafe quen thuộc, hẳn người ta sẽ nghĩ rằng mùa