pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi

Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi

Tác giả: Bạch Lạc Mai

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1023 lượt.

ức cũng mang đến cho cô một quãng thời gian tươi đẹp, vậy thì chính người đàn ông này đã đưa cô ta từ cảnh xuân thắm sắc, quay người bước đến sắc chiều mùa thu.
Lúc mới ở bên nhau, Hồ Lan Thành còn ra vẻ đường hoàng dạy Tiểu Chu[1'> học Đường thi Tống từ, ai biết được rằng sau lưng anh ngầm bày tính những gì. Hồ Lan Thành không phải không biết Tiểu Chu vốn là một thiếu nữ như hoa, dung nhan thanh tú, lòng đầy tâm sự. Đọc những bài từ chương tả chuyện gió trăng, cô càng thêm thần hồn điên đảo, không thể kiềm chế. Tiểu Chu vốn là người rất nhiệt tình, ngoài giúp Hồ Lan Thành giặt áo pha trà ra, còn thường xuyên giúp anh sao chép văn chương. Ngày tháng lâu dần, hai người dính nhau như hình với bóng, bên nhau không rời.
[1'> Tiểu Chu: Cách gọi thân mật Chu Huấn Đức của người Trung Quốc.
Tiểu Chu là con gái nhà lành, gia cảnh nghèo khổ, cha bệnh mất sớm, mẹ lại là thiếp, trong nhà còn có em trai em gái. Tất cả những điều này tập hợp thành điểm yếu của Tiểu Chu, bởi chính cô là người cần được yêu chiều và đối xử dịu dàng hơn ai khác. Hồ Lan Thành nhân cơ hội đó tỏ ra ân cần, cùng cô đọc thuộc thơ điền từ, dạo bộ bên sông. Chỉ mấy ngày sau, đã thẳng thắn bày tỏ tình ý trong lòng. Tiểu Chu vốn dĩ khiếp sợ, cô sợ người ta lời ra tiếng vào. Cô biết Hồ Lan Thành lớn hơn mình hai mươi hai tuổi, hơn nữa với tuổi tác của anh, chắc chắn trong nhà đã có thê thiếp. Mẹ mình là thiếp, điều này đối với cô luôn là một bóng đen tâm lý, cô không muốn giẫm vào vết xe đổ của mẹ, càng không muốn làm thiếp của người khác.
Muôn vàn duyên cớ, khiến lòng cô sợ hãi. Cớ sao người đàn ông trước mắt lại lời ngon tiếng ngọt, trăm nghìn ân sủng với cô? Một thiếu nữ tình xuân vừa chớm, rốt cuộc vẫn là không thể kháng cự nổi sự mê hoặc của mối tình này. Qua mấy ngày, Tiểu Chu đã tặng cho Hồ Lan Thành một tấm ảnh. Hồ Lan Thành đề chữ vào sau tấm ảnh, để làm kỷ niệm. Tiểu Chu viết một bài thơ Nhạc phủ đời Tùy mà anh dạy cô: “Xuân giang thủy trầm trầm/ Thượng hữu song trúc lâm/ Trúc diệp hoại thủy sắc/ Lang diệc hoại tâm nhân” (Nước sông nặng trĩu màu xuân/ Có hai rừng trúc mọc quanh trên bờ/ Lá tre làm vẩn dòng mơ/ Còn chàng gieo những thẫn thờ tim em)[2'>.
[2'> Bài Xuân giang khúc của Quách Chấn, Phan Lang dịch.
Tiểu Chu dễ dàng ngã vào bẫy tình mà anh đã đặt, rơi vào lưới tình mà anh đã giăng như thế. Mấy buổi sớm chiều ngắn ngủi, hai người chìm đắm trong dòng sông ái tình, ngang nhiên ở cùng với nhau, qua những ngày nam nữ ân ái. Chu Huấn Đức lúc đó cũng không sợ những lời gièm pha, cô nguyện vì người đàn ông này kết tóc thề nguyền, bừng nở sắc xuân. Còn Hồ Lan Thành hoàn toàn quên mất tài nữ si tình ở Bến Thượng Hải kia, thậm chí anh còn cảm thấy mối tình gian díu bên ngoài này có lẽ chẳng gây thương tổn là bao cho Trương Ái Linh.
Gió đông ác, tình yêu bạc. Hồ Lan Thành kể ra cũng được coi là một người thẳng thắn, anh viết thư nói cho Trương Ái Linh, rằng mình đã quen biết y tá Chu ở Hán Khẩu. Có lẽ chắc chắn anh sẽ không ngốc tới mức nói ra chuyện mình thân mật thể xác với Tiểu Chu, mà cũng chỉ là nói qua loa vài dòng, để phòng tương lai khi chuyện vỡ lở sẽ dễ nói lời từ biệt. Còn Trương Ái Linh lại coi như không có chuyện này, thậm chí còn lạnh nhạt đáp lại một câu: “Em là người con gái có tính đố kỵ nhất, nhưng đương nhiên em mừng vì cuộc sống của anh ở đó không đến nỗi quá cô đơn”.
Là Trương Ái Linh quá tự tin, hay là cô biết rõ duyên khởi duyên diệt đều không phải là thứ mà sức người có thể nắm bắt được? Cô cho rằng, Hồ Lan Thành tuổi quá tứ tuần, có thể cùng một thiếu nữ như hoa như ngọc vừa tròn mười sáu nảy sinh chuyện gì? Chẳng qua chỉ là sự tán thưởng và thương xót mà thôi. Thêm nữa, cô cũng biết, một người đàn ông tha phương chân trời cô đơn biết mấy, cần được giải tỏa, có một người bạn có thể nói chuyện, thì cũng chưa hẳn là chuyện xấu.
Đây đều là suy đoán của chúng ta, người đã từng viết rất nhiều câu chuyện tình yêu như Trương Ái Linh không thể không biết, giữa đàn ông và đàn bà, ngoài tình yêu, thì thực sự còn có thể có chuyện gì khác. Nhìn bề ngoài cô có vẻ ung dung thoải mái, coi sự lung lay về mặt tình cảm này là một chuyện bình thường. Lòng người khó đoán, sớm tối vô thường, cô còn có thể làm thế nào?
Hồ Lan Thành đương nhiên cũng không giấu Tiểu Chu, anh nói cho cô biết ở Thượng Hải anh đã có một người vợ cả. Tất cả đều nằm trong dự liệu của Tiểu Chu, nghe xong, chỉ sa vài dòng nước mắt đau lòng, nghe vài câu khuyên nhủ ngon ngọt của Hồ Lan Thành, nỗi ưu sầu đã như khói mây tan biến. Cô vốn là một cô gái hiền lành. Trong mắt cô, Hồ Lan Thành là một nhân vật lớn, có anh che chở cho cô như thế, cô đã biết ơn lắm rồi. Đến một chút tiền lẻ, đồ vật mà Hồ Lan Thành đưa cho cô hàng ngày, cô đều từ chối. Ngỡ mình đang gửi thân cho một chính nhân quân tử, cô làm sao biết được rằng, tình sử phong lưu của Hồ Lan Thành có biết bao nhiêu trang, làm sao biết được rằng, cô chẳng qua chỉ là một cành hoa đào nhỏ bé mà anh tiện tay hái xuống.
Tình một khi đã sâu nặng thì sẽ không oán hận, Tiểu Chu như thế, Trươn