Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi

Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi

Tác giả: Bạch Lạc Mai

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1027 lượt.

nh chỉ yêu một lần. Mang theo tấm thân đầy thương tích trở về Thượng Hải, Trương Ái Linh vẫn còn nhớ đến cái ngày mưa khói lạnh lẽo ấy, chỉ là người nắm tay đi qua mưa gió đó, đã trở nên mơ hồ. Cô viết cho Hồ Lan Thành một lá thư: “Ngày hôm đó, khi tàu sắp khởi hành, anh quay lại bờ. Một mình em cầm ô bước đến bên thành tàu, nhìn những con sóng vàng cuồn cuộn chảy, cứ thế đứng sững nước mắt tuôn rơi hồi lâu”. Người con gái không chịu rơi nước mắt trước mặt người khác này, cuối cùng vẫn khóc thầm vì tình yêu.
[1'> Danh kì ở đây là người có vốn sống lịch duyệt, uy tín lẫy lừng.
Thời gian này, Hồ Lan Thành bắt đầu viết bản thảo Sơn hà tuế nguyệt. Cuốn sách này bắt nguồn từ cảm hứng mà Trương Ái Linh mang lại cho anh. Rất nhiều câu viết ra, anh cảm giác giống như văn phong của Trương Ái Linh. Thậm chí anh còn vội vàng biên thư kể với Trương Ái Linh về cuốn sách Sơn hà tuế nguyệt này, kể cho cô biết hiện nay ở Ôn Châu anh đã thoát khỏi tình cảnh nguy hiểm, bắt đầu một cuộc sống mới ánh dương như nước, vạn vật thanh tịnh.
Ngày mùng 10 tháng 6 năm 1947, Hồ Lan Thành nhận được thư của Trương Ái Linh. Bóc thư ra, chỉ mới đọc câu đầu tiên, lập tức anh thấy dường như giữa trời xanh vang lên một tiếng nổ lớn, nhưng anh vẫn cố gắng bình tĩnh đọc hết. Trương Ái Linh viết thế này: “Em đã không còn yêu anh nữa. Còn anh cũng hết yêu em từ lâu. Quyết tâm lần này, là suy ngẫm của em trong suốt thời gian nửa năm dài đằng đẵng, khi ấy vì sự cố Tiểu Cát, nên không muốn gây thêm khó khăn cho anh. Anh không cần đến tìm em, cũng không cần viết thư nữa, vì em cũng không đọc đâu”.
Tiểu Cát được nhắc đến trong thư, là nói chệch đi của Tiểu Kiếp (tức kiếp nạn nhỏ). Đối với Hồ Lan Thành, Trương Ái Linh thực sự rất từ bi, rất thương xót, cô đợi anh tai qua nạn khỏi, yên ổn trở lại, mới đoạn tuyệt với anh. Trong thư Trương Ái Linh còn gửi kèm ba mươi vạn đồng cho Hồ Lan Thành. Đây là nhuận bút kịch bản của mấy bộ phim mà cô mới viết gần đây, một bộ Mối tình bất diệt, một bộ Thái Thái vạn tuế, tất cả nhuận bút đều cho Hồ Lan Thành. Mấy năm Hồ Lan Thành chạy trốn khắp nơi, Trương Ái Linh chưa từng gián đoạn việc gửi tiền cho anh, lần này, là lần nhiều nhất, và cũng là lần cuối cùng.
Hồ Lan Thành đọc thư xong, cũng không giật mình hối hận, chỉ cảm thấy sự dứt khoát đoạn tuyệt của Trương Ái Linh cũng là hợp lý. Anh biết, cô thực sự không thể chịu đựng được nữa, nên mới không chừa lại đường lui như thế. Mấy ngày sau, Hồ Lan Thành tự biết không thể viết thư hồi âm cho Trương Ái Linh nữa, bèn viết một lá thư gửi cho bạn thân của cô – Viêm Anh. Thư viết: “Ái Linh là giai nhân xinh đẹp ngồi bên ngọn đèn đỏ, còn em là hoa mai phản chiếu trên khung cửa sổ giấy nhà cô ấy, nay anh muốn nhờ hoa mai gửi đôi lời giãi bày. Trong kinh Phật có A Tu La, hái hoa bốn phương, ủ rượu trên biển không thành, có lúc anh cũng kinh hoảng đau buồn mà đánh mất mình như thế…”.
Đương nhiên Viêm Anh không đáp lại, việc mà Trương Ái Linh đã hạ quyết tâm làm, thì cô sẽ không bao giờ thay đổi. Mối tình duyên trong thời loạn này, đã hoàn toàn chấm dứt trong cuộc đời của cô. Người đàn ông mang tên Hồ Lan Thành kia, sẽ không bao giờ còn có thể gợi lên một gợn sóng nào trong trái tim của cô nữa, không bao giờ nữa. Về sau, cho dù cô và Hồ Lan Thành còn có nhiều qua lại muốn cắt cũng không dứt, nhưng tất cả những hồi ức giữa cô và người đàn ông này, cô đã xóa bỏ triệt để.
Hồ Lan Thành vẫn không thay đổi tính tình, trong quá trình di chuyển hết nơi này đến nơi khác, anh vẫn sống rất an nhiên tự tại. Anh đến Bắc Kinh, rồi Nhật Bản. Mấy năm sau, lại kết hôn vời Dư Ái Trân – người vợ góa của Ngô Tứ Bảo – một tên đại lưu manh ở Thượng Hải. Những món nợ tình nghiệt duyên trước đây, anh không một lời giải thích mà thẳng tay xóa bỏ như thế. Trương Ái Linh đoạn tuyệt là đúng, người đàn ông này thực sự không đáng để cô phải tiếp tục trả giá nữa.
Hồ Lan Thành còn đến chung cư Eddington tìm Trương Ái Linh, nhưng khi ấy người đã đi lầu đã trống. Sau này, khi có được địa chỉ ở Mỹ của Trương Ái Linh, anh gửi hai cuốn sách xuất bản Sơn hà tuế nguyệt và Đời này kiếp này cho cô, kèm theo một lá thư rất dài, lời lẽ liên miên bất tận. Nhưng đây chỉ là cách làm từ một phía của anh, còn Trương Ái Linh đối với anh, thậm chí còn chẳng buồn chán ghét.
Để tránh anh lại đến làm phiền, Trương Ái Linh gửi cho anh một trang thư ngắn: “Lan Thành, thư và sách của anh em đã nhận được, vô cùng cảm ơn. Em không muốn viết thư, mong anh thứ lỗi. Vì em thực sự không thể tìm thấy bản thảo cũ của anh để tham khảo, cho nên mạo muội mượn của anh, nếu khiến anh hiểu làm, em thực sự rất lấy làm tiếc. Khi nào quyển hạ của Đời này kiếp này xuất bản, nếu không thấy phiền, mong anh hãy gửi một cuốn cho em. Em cảm ơn trước, xin được dừng bút”.
Cạn lời như thế, ân tình đã dứt, có nói gì, có làm gì cũng là thừa thãi. Có lẽ, không chỉ mình Trương Ái Linh, mà còn có cả mối tình này của họ cũng tàn úa. “Ái Linh là của tôi hay không còn là của tôi, đều như nhau cả, có cô ấy trên đời này là tốt rồi”, Hồ La


Disneyland 1972 Love the old s