Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bốn Năm Phấn Hồng

Bốn Năm Phấn Hồng

Tác giả: Dịch Phấn Hàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341140

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1140 lượt.

p nhặt từng xu từng hào nuôi tôi ăn học. Cứ nghĩ đến việc cha mẹ đã gần hết đời người rồi mà vẫn chưa được hưởng một ngày an nhàn thoải mái, lúc nào cũng lao tâm khổ tứ vì tôi, tôi áy náy mãi không yên. Cứ nghĩ mình đã lớn thế này rồi mà suốt ngày chỉ biết đến mình thôi, còn bản thân mình ngay đến một hào cũng chưa kiếm được, tôi cảm thấy mình thật vô sỉ, thật đáng xấu hổ, nhục nhã. Học kì hai của năm nhất, tôi hạ quyết tâm tự mình kiếm tiền. Có lẽ, mỗi một sinh viên đại học có hoàn cảnh không khá lắm đều từng có kinh nghiệm làm gia sư. Trước đây, khi chưa biết rằng việc văn có thể bán lấy tiền, tôi cũng từng làm gia sư trong một thời gian tương đối dài. Nội tình bên trong, một lời khó có thể nói hết. Tôi thích làm cô giáo, vì tôi thực sự thích nghề giáo viên, mê mẩn với việc truyền đạt tri thức và cực kì yêu thích những đứa trẻ đang trưởng thành. Sự trưởng thành lành mạnh của một đứa trẻ có quan hệ mật thiết với người thầy. Tôi đã từng thấy rất nhiều những đứa trẻ bị giáo viên huỷ hoại lòng tự tôn, sự tự tin, thậm chí là cả tương lai cuộc đời. Mọi người có thể cho là tôi đã nói quá, cũng không sao. Đó là nghề nghiệp lí tưởng của tôi, một kiểu tín ngưỡng.
Khi mới bắt đầu tìm việc gia sư thật là cực khổ. Không quen biết ai nên đành bỏ 50 tệ cho trung tâm giới thiệu việc làm, rồi mỏi mắt ngón trông, mong bọn họ có thể mang đến cho mình một công việc. Những ai đã từng đến trung tâm giới thiệu tìm việc đều biết bọn họ rất đen tối, những thủ đoạn được sử dụng là lôi kéo, lừa bịp. Ví dụ, chỉ có một thông tin nhưng họ bán cho đến mấy sinh viên, sau đó để cho các bạn tự cạnh tranh với nhau. Đã có một buổi tối, tôi đáp xe từ Vũ Xương đến Hàn Âm dạy thử hai tiếng đồng hồ, vậy mà đến một ngụm nước cũng không được uống. Cuối cùng người ta nói buổi chiều cũng có một sinh viên đến dạy thử rồi và họ còn phải suy nghĩ đã. Một mình đi khắp nơi trong đêm tìm bến xe, nhìn những chiếc xe chạy qua chạy lại trên con phố vắng vé, tôi cảm thấy mình giống như một ngọn cỏ trong cánh đồng bát ngát giữa đêm khuya, đơn độc lẻ loi. Vào cái đêm xa lạ ấy, trên góc phố xa lạ, trong cái gió mùa đông lạnh thấu xương, tôi giống như một con vật bị bỏ rơi, muốn khóc mà không ra nước mắt.
Cũng có lần tôi gặp được người tốt, đó là một gia đình ở khu bệnh viện Hiệp Hoà, học trò là một cậu bé rất lanh lợi, mẹ cậu nói rằng cậu không nghe lời nhưng tôi cảm thấy tôi và cậu bé rất hợp hau, cậu bé đó và cha của cậu rất mến tôi, tôi nghĩ lần này công việc của mình nhất định là có bến đậu rồi. Nhưng cuối cùng, mẹ cậu bé tỏ ra kiên quyết không cần tôi. Ngay lúc đó tim tôi như rơi xuống đáy vực, bỗng nhiên nước mắt vòng quanh nơi khoé mắt. Tôi không rõ tại sao mình lại kém cỏi như thế nhưng cũng hiểu rằng đồng tiền thật khó kiếm biết bao. Tôi cố giấu nước mắt và ngẩng đầu lên, trong mắt mẹ cậu bé tôi hoàn toàn không đáng tín nhiệm. Tôi lặng lẽ đứng dậy, xỏ đôi giày thể thao nhem nhuốc của mình vào rồi ra mở cẳ. Lúc đó cha cậu bé đột nhiên đứng dậy mở cửa cho tôi và kiên quyết muốn tiễn tôi. Mẹ cậu bé ngay lập tức nói: "Ơ kìa, thật ngại quá, nào lại đây, lại đây, Quả Quả, hãy cùng bố tiễn chị đi con".
Tôi biết tại sao cô ấy không cần tôi. Cô ấy không yên tâm. Nhận thức được điều này tôi bỗng nhiên muốn cười. Khi tiễn tôi ra xe cha của Quả Quả nhất thiết dúi cho tôi 30 tệ và nói: "Đây là tiền dạy thử, hơn nữa, xa như vậy, cháu đi cũng không dễ dàng, rất xin lỗi cháu!". Tôi nhất định không lấy tiền. Tôi không nghèo khổ đến mức như vậy. Khi xe bắt đầu chuyển bánh, Quả Quả hét to lên với tôi rằng: "Chị, em rất thích chị". Tôi cười, thực sự rất thích thú và yên lòng. Tôi biết tôi có thể làm rất tốt.
Tôi không muốn kể tường tận những kinh nghiệm như thế. Tôi thấy dửng dưng. Khi đó, có lẽ tôi cảm thấy xót xa trong lòng, tuyệt vọng, đau khổ. Sau chuyện đó tôi mới hiểu, tất cả chẳng qua là sự từng trải, trải qua càng nhiều thì sẽ có nhiều "của cải" hơn những người bằng tuổi, chỉ cần mình giỏi tổng kết và suy xét, giỏi lựa chọn và sàng lọc. Không có gì là đáng oán trách cũng không có gì là đáng thương cả. Những điều đó chỉ có thể càng khiến tôi thêm tự tin, thêm dày dạn, kiên cường và giỏi giang. Tôi thừa nhận ông trời đã cho tôi tất cả. Vì có niềm tin nên cuối cùng ông trời cũng không xử tệ với tôi. Sau vài lần tìm việc làm gia sư không thành, trung tâm giới thiệu việc làm lại giới thiệu cho tôi mấy gia đình. Nhưng khi tôi gọi điện thoại đến hỏi thì được biết người ta vốn không cần gia sư hoặc bảo rằng họ sớm đã tìm được gia sư rồi. Tôi hiểu rằng mình bị lừa. Bọn họ chủ yếu là lấy tiền của bạn nhưng không làm việc vì bạn.
Nhưng mặt tôi vẫn đỏ bừng lên. Tôi có cảm giác nhiệt độ của đôi tai mình đã vượt quá 100 độ. Tôi không dám ngẩng đầu nhìn ai. Tôi sợ gặp người quen. Tôi lớn lên ở thành phố này, tôi đã biến mình thành thứ hàng hoá để bày bán ở chốn phồn hoa của thành phố, tôi căng thẳng gấp trăm vạn lần Diệp Ly. Qua lại trên những con phố này, lúc nào tôi cũng có thể đụng phải người quen. Họ có thể là bạn học tiểu học, bạn học trung học, bạn học đại


Disneyland 1972 Love the old s