Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em
Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1130 lượt.
ay vừa bước xuống xe, đang định đóng cửa xe thì bỗng có người từ phía sau vỗ vào vai anh ta, tiếp sau đó là giọng của một thanh niên xa lạ, "Anh trai, phiền anh giúp cho một chút".
Trong hầm để xe tối tăm u ám, người lái xe tưởng mình gặp ma nên rất sợ hãi, hai tay lạnh ngắt, anh ta rụt cổ lại và hét rất to, "Ma! Ma! Cứu tôi với!".
Anh ta quay đầu lại thì thấy phía sau còn hai người nữa, một người thanh niên to khỏe tiến lại gần mở cửa xe, ba người bước lên xe.
"Xuống! Xuống! Các người muốn gì?" Dưới ánh sáng lờ mờ trong hầm để xe, người lái xe nhìn rõ mặt cả ba người, anh ta không còn sợ hãi nữa mà thay vào đó là sự tức giận.
"Xin lỗi, anh có thể chở chúng tôi ra ngoài không?", cậu thanh niên bám tay vào cửa xe vội lên tiếng và nói với giọng rất lịch sự.
"Xe của tôi là xe cứu thương, không phải là taxi", từ trước tới giờ anh ta chưa gặp trường hợp nào như thế này, nên giọng của anh ta mỗi lúc một to.
"Anh trai, qua đây, tôi muốn nói với anh điều này", cậu thanh niên đứng bên cạnh lên tiếng.
"Ai thèm nói chuyện với cậu cơ chứ?" Người lái xe đang định quay sang la mắng cậu thanh niên thì bị một cú đấm rất mạnh từ phía sau.
Mọi người đã ngồi vào trong xe, Âu Dương không dám nhìn ra ngoài, cô nói, "Hay chúng ta tự lái xe đi, không làm phiền anh ta nữa có được không?".
"Chúng ta tự lái xe đi, nghĩa là chúng ta đã cướp xe của bệnh viện hay sao?" Uy Liêm mỉm cười nói.
Nói xong, cửa xe được mở ra, Ken ngồi vào giữa hai người. Mặc dù không hài lòng nhưng người lái xe đành phải ngồi vào ghế và nổ máy.
Một lúc sau, chiếc xe qua cổng bệnh viện, bên ngoài mọi người vẫn tập trung rất đông, tiếng cười nói ồn ào. Trong lòng Âu Dương cảm thấy đỡ lo lắng hơn, cô chăm chú theo dõi mọi cử chỉ hành động của người lái xe, thỉnh thoảng cô liếc mắt sang nhìn Ken đang ngồi bên cạnh.
Ánh mắt của Uy Liêm có vẻ khó hiểu hơn, nhưng cũng không giấu nổi cảm xúc tương tự như Âu Dương, ngay cả Tịnh Ngôn mặc dù không còn lo lắng như khi còn ở trong bệnh viện nhưng cô vẫn chăm chú theo dõi người lái xe và Ken.
Từ đầu tới giờ, Ken ngồi im lặng trong xe, bỗng anh ta lên tiếng, mắt nhìn thẳng về phía trước, "Tôi không uy hiếp anh ta đâu".
Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng Ken biết rất rõ mọi người đang nghĩ gì. Âu Dương liền hỏi, "Vậy anh...".
"Tôi cho anh ta tiền." Ken cắt lời của Âu Dương, mặc dù không biểu lộ điều gì, nhưng khuôn mặt của Ken thể hiện rất rõ anh ta đang nghĩ gì, "Đừng suy nghĩ lung tung, tôi không giống như những nhân vật xấu trong phim xã hội đen của Hồng Kông đâu".
*******
Sau khi đưa mọi người đến một nơi yên tĩnh chiếc xe cứu thương quay đầu về bệnh viện. Bên đường có hai chiếc xe đang chờ họ, Tịnh Ngôn bám vào cửa xe và nói, “Uy Liêm, Âu Dương, hai người về trước đi”.
Uy Liêm đưa mắt nhìn hai cậu thanh niên và nói với Âu Dương, “Âu Dương, em về trước có được không?”.
Hai chiếc xe màu đen đổ ở bên đường, trời tối sầm, một ngày ồn ào mệt mỏi sắp qua đi, nhưng sự bất an và hoảng loạn về tinh thần thì bây giờ mới bắt đầu, sau một hồi suy nghĩ đắn đo, Âu Dương nói, “Em, em muốn đi cùng mọi người”.
Quan sát thái độ của Âu Dương, Uy Liêm và Tịnh Ngôn, Ken và Rockey nói, “Trông chúng tôi không đáng tin cậy như vậy sao?”.
Âu Dương và Uy Liêm không muốn bỏ Tịnh Ngôn ở lại một mình nên cả ba người cùng lên xe, người lái xe nhanh chóng nổ máy và cho xe chạy. Một lúc sau chiếc xe đến địa điểm cần đến, lúc này đã gần 7 giờ tối. Con đường trong khu biệt thự thẳng và rất xa, hai bên đường là hàng cây cổ thụ che khuất ánh đèn đường, những ngôi biệt thự nhỏ ẩn mình sau hàng cây với những kiểu dáng kiến trúc khác nhau, hiện lên lung linh huyền ảo dưới ánh đèn đường.
Cuối cùng chiếc xe dừng lại trước cửa một ngôi biệt thự, đã có người đợi sẵn ở cổng, một người thanh niên trẻ tuổi, đẹp trai, bước ra chào mọi người nhưng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người lái xe vội vàng giải thích, người thanh niên gật đầu tiến về phía Tịnh Ngôn và nói, “Hoa tiểu thư, ông Viên chờ cô rất lâu rồi, mời vào!”.
Ông Viên? Một cái tên hoàn toàn xa lạ, Uy Liêm và Âu Dương không hiểu gì, Tịnh Ngôn vào trước, không khí trong nhà ấm áp, có một người đàn ông đang ngồi trên sofa, đeo cặp kính gọng vàng, đuôi mắt dài và có nếp nhăn, ông ta mỉm cười và nói, “Xin chào”.
“Ông Viên?” Tịnh Ngôn hỏi lại.
“Cô biết tên tôi rồi thì tốt, cô có phải là Tịnh Ngôn không? Khổng Dịch Nhân quả là có con mắt tinh đời.”
Mọi người có mặt ở đó đều đổ dồn ánh mắt về phía ông Viên.
Trước đây Tịnh Ngôn đã có nhiều năm làm công tác quan hệ công chúng, tiếp xúc với nhiều hạng người, nên cô rất có kinh nghiệm trong quan hệ xã giao, Tịnh Ngôn lấy lại tinh thần và nói, “Xin lỗi, đã ngắt lời của ông Viên, đây là bạn tôi Uy Liêm và Âu Dương”.
“Xin chào.” Ông Viên chào hỏi và bắt tay với Uy Liêm và Âu Dương.
“Ông Viên là bạn của ông Khổng phải không?”
“Bạn ư …?” Ông Viên suy nghĩ một lúc sau đó khẳng định, “Tôi và ông Khổng đã từng làm ăn với nhau, sau một thời gian dài đi lại cũng có thể coi là bạn của n