XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2768 lượt.

rất muốn nhìn thấy em, em có bay qua Nhật thăm anh không?”
“Nếu nhớ uống thuốc và nghỉ ngơi sẽ không dễ bị ốm đâu?” Doãn Hạ Mạt cười, cô thừa biết anh chắc chắn sẽ thích nghi ngay với cuộc sống quay ngoại cảnh ở nước ngoài, những tình huống lạ nước lạ cái chắc không nhiều.
“Giả dụ là thật thì sao?”
“…”
“Giả dụ anh bệnh chết đến nơi, trước lúc nhắm mắt chỉ muốn nhìn thấy em một lần”, Lạc Hi hạ giọng, “em có… có bất chấp tất cả để đến bên anh không?!”
Cô nhìn anh chăm chăm.
Chính vào lúc Lạc Hi cho rằng Hạ Mạt sẽ không trả lời câu hỏi buồn cười này.
Cô nắm chặt tay anh.
Khẽ đan ngón tay của mình vào mười ngón tay của anh.
“Không đâu”. Mắt cô dịu dàng như mặt biển buổi sáng. “Em sẽ luôn ở bên anh, cho anh uống thuốc, tìm bác sĩ tốt cho anh, không rời xa anh, dù anh có đuổi em đi, em cũng sẽ luôn ở bên anh.”
Lạc Hi nín thở.
Anh lóng ngóng, cuống cuồng ôm đầu cô vùi trong lòng mình, để cô không nhìn thấy được ánh mắt ngây ngô của mình, hồi lâu Lạc Hi mới nói ấp úng, không ra hơi:
“Phải nhớ là nghĩ về anh!”
“Vâng.”
“Di động không được phép tắt! Rảnh là anh sẽ gọi cho em liền, không được phép để anh không liên lạc được với em.”
“Vâng, lúc nào không diễn, em sẽ mở máy.”
“Còn nữa…”
“Không được gặp người đó”, cổ họng Lạc Hi nghẹn lại, “cũng không được để cho hắn gặp em, ngộ nhỡ chạm mặt hắn không được nói chuyện với hắn, không được nghe những lời hắn nói với em…”
Được Lạc Hi ôm chặt trong vòng tay, thần trí cô rối loạn, hơi thở dồn dập ngắt quãng, chút ngỡ ngàng, cô không biết nên nói gì, không biết có nên nói chuyện hồi chiều cho anh nghe không?
“Có nghe thấy không đấy?...”
“…”
“Nếu không anh sẽ rất khó chịu… rất khó chịu, rất khó chịu… nghe thấy không?...” Lạc Hi ỉu xìu vuốt mái tóc Hạ Mạt.
“Vâng…” Cô không còn lời gì để nói.
“Hạ Mạt”, Lạc Hi khoái chí cười, đặt cằm lên đầu cô xát nhẹ, “anh cảm thấy, anh thật sự cũng thấy rất hạnh phúc đó…”
Trái tim Hạ Mạt đau thắt.
Cô đang gạt anh?
Nhưng…
Chờ anh đi Nhật về rồi mới cho anh hay cũng được. Rốt cuộc tại sao Âu Thần lại mua công ty mà cô đang đầu quân, anh ta đang dự tính những gì thì giờ này cô vẫn chưa rõ.
Ngày hôm sau, Doãn Hạ Mạt đờ người ra khi nhìn thấy tấm ảnh đăng trên báo. Bên ngoài cửa sổ chốc chốc lại có bóng một chiếc máy bay lướt qua trên những tầng mây, Hạ Mạt thở dài, may mà Lạc Hi đã đi Nhật, chắc không đọc báo ở trong nước đâu.
“Ê? Sao lại có tấm ảnh thế này?”
Trân Ân tròn mắt, trong bức ảnh đăng trên báo, Hạ Mạt đang quấn sợi ren lụa màu xanh lên cổ tay Âu Thần, ráng chiều dịu dàng bao quanh hai người như khảm nạm khiến người ta có cảm giác Âu Thần và Hạ Mạt ở bên nhau giống như đôi tình nhân gắn bó đã lâu rồi.
Thiếu gia không phải là rất ghét bị chụp ảnh sao?
Chính vì thế mà báo chí hầu như không bao giờ đăng ảnh của Thiếu gia, cứ cho là có phóng viên chụp lén được đi, nhưng sự lo sợ ảnh hưởng từ Tập đoàn Âu Thị cũng không có báo nào dám tùy tiện đăng những tấm ảnh đó.
Tuy nhiên…
Đây không phải là điểm cốt lõi.
Quan trọng là, tại sao tấm ảnh này nhìn đẹp đến thế, huyền diệu mê hoặc nhường kia, chỉ cần nhìn tấm ảnh, đã khiến trống ngực người ta đập thình thịch rồi?
“Hạ Mạt này, cậu và Thiếu gia lại làm hòa à?” Trân Ân nghi ngờ hỏi. Thời gian vừa rồi, hình như Hạ Mạt và Lạc Hi rất thân nhau, Trân Ân cứ nghĩ hai người đang yêu nhau, thế nhưng cảm giác trước tấm ảnh này…
“Là vấn đề của góc độ chụp của bức ảnh.”
Doãn Hạ Mạt đẩy tờ báo sang bên, tiếp tục đọc kịch bản. Kịch bản mới này có rất nhiều cảm giác lúc trước cần phải thay đổi. Cảnh diễn chung của cô và Lăng Hạo cũng theo đó tăng lên khá nhiều, cần phải học thuộc một lượng lớn lời thoại.
“Cái đó…” Trân Ân do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được. “Thiếu gia thật sự thích cậu, ngày trước ở trường, đứa nào chẳng biết tình cảm của Thiếu gia đối với cậu. Tuy bây giờ, Thiếu gia có lạnh lùng hơn, nhưng mà hình như anh ta vẫn rất thích cậu, mỗi lần nhìn thấy cậu, tuy lạnh nhạt, nhưng ánh mắt nhìn cậu…”
Ngón tay Doãn Hạ Mạt bất động trên kịch bản.
“Mình không muốn… có bất cứ quan hệ nào với anh ta…” Hạ Mạt vừa ngắt lời Trân Ân, vừa thở sâu hơn.
“Tại sao?!”
“…”
Doãn Hạ Mạt không lên tiếng, sắc mặt có chút nhợt nhạt.
“… Mình xin lỗi.” Trân Ân chân thành nói. “Xin lỗi, mình biết là cậu không muốn nói… nhưng, không phải là mình muốn nhiều chuyện, có điều bây giờ cậu và Thiếu gia cùng chung một công ty, hồi nãy ngoài hành lang, hai người còn chạm mặt nhau, Thiếu gia không lên tiếng, cậu cũng chẳng nói gì, không khí cứ ngột ngạt quái dị thế nào ấy! Vả lại, bây giờ Thiếu gia đã thâu tóm công ty, ngộ nhỡ cậu chọc giận Thiếu gia, Thiếu gia có thể sẽ hủy bỏ tất cả cơ hội biểu diễn của cậu, nếu vậy biết tính sao đây…”
Từ khi Công ty Sun bị mua lại đã đổi tên thành Công ty Quản lý Biểu diễn Nghệ thuật Âu Hoa Thịnh, đồng thời cũng đề ra một số quy định mới, tất cả các nghệ sĩ khi không có show diễn phải thường xuyên về công ty tiến hành lên lớp bồi dưỡng thêm về thanh nhạc, diễn