Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342741

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2741 lượt.

m để giành giải Gương mặt mới xuất xắc nhất của năm, clip ghi lại cảnh An Bân Ni tát cô cũng không được khéo léo sắp xếp để rồi phán tán ra bên ngoài. Tất cả đều có bàn tay Âu Thần đứng đằng sau sắp đặt.
Cô cười nhạt:
“Đã biết buộc em phải đến tìm anh, tại sao khi em đến rồi, anh lại phẫn nộ như vậy?”
Ánh mắt Âu Thần ảm đạm trở lại.
Đúng vậy, anh muốn xem cô có tới tìm anh không. Anh biết cô nhất định sẽ đến, nhưng khi cô đến rồi, ngực anh lại như bị những nát dao tàn nhẫn đâm xuyên!
“Em để tâm tới hắn lắm sao?”
Anh hỏi, cổ họng khản đặc.
Doãn Hạ Mạt nhìn Âu Thần, trong bóng tối, khuôn mặt anh u ám sâu thẳm. Rất lâu sau, cô mới ôn tồn nói:
“Lạc Hi không có tội, anh ấy không liên quan đến việc trước kia của anh và em. Nếu muốn trả thù, xin hãy trả thù em, đừng làm hại anh ấy.”
Cơn đau dạ dày càng lúc càng dữ dội.
Môi Âu Thần trắng bệnh vì đau, giọng anh khằn đặc, lạc hẳn đi: “Không liên quan tới hắn?... Nếu không có sự xuất hiện của hắn, làm sao có thể xảy ra bi kịch năm năm về trước? Nếu không có sự xuất hiện của hắn, sao em có thể ruồng bỏ anh một cách tàn nhẫn như vậy? Đêm đó em đã nói gì với anh? Chẳng lẽ em đã quên hết rồi sao?”.
Doãn Hạ Mạt dán mắt kinh ngạc nhìn Âu Thần hỏi dồn:
“Anh… anh đã nhớ lại được hết rồi sao?”
Nhìn vào đôi mắt màu hổ phách sững sờ kinh ngạc của Hạ Mạt, cơn đau khiến Âu Thần như muốn chết đến nơi. Trước mắt anh, mọi thứ tối sầm, dường như đang quay ngược về cái đêm không trăng, không sao của năm năm về trước. Trong sân vườn nhà, dưới gốc cây anh đào đó, cô đã quăng sợi dây lụa màu xanh vào giữa đêm đen…
“Đúng… đã nhớ lại được hết rồi…”

Cái đêm mà giờ đây, mỗi khi nhớ lại đều khiến trái tim người ta phải nhói đau…
Từ Pháp trở về, máy bay vừa hạ cánh anh đã sốt ruột lao thẳng tới nhà họ Doãn.
Cây anh đào rì rào trước gió.
Sân vườn im ắng.
Hôm Lạc Hi đi Anh, bố mẹ Doãn và Tiểu Trừng bị tai nạn. Vợ chồng họ Doãn chết ngay tại chỗ, Tiểu Trừng bị thương nặng phải đi cấp cứu! Anh không biết tất cả những chuyện này xảy ra như thế nào, lại không dám tưởng tượng đến chuyện cô bé Hạ Mạt mới mười lăm tuổi, làm sao có thể một mình đối mặt với tất cả.






Trong lòng có linh cảm nặng nề, không rõ ràng, đột nhiên anh cảm thấy ngột ngạt khó thở.
Trong phòng khách, Doãn Hạ Mạt trơ trọi một mình quỳ trên nền đất lạnh lẽo, trước mặt là di ảnh bố mẹ Doãn. Anh choàng tay ôm chặt vai cô bé, cô bé quay ngoắt đầu lại, khuôn mặt nhợt nhạt không một giọt nước mắt, ánh mắt sâu thẳm đáng sợ, ngoài sự đau thương và tuyệt vọng ra còn ẩn chứa một nỗi oán hận điên cuồng trong đó!
“Hạ Mạt…”
Hạ Mạt như con dã thú bị thương trợn mắt nhìn anh, nỗi oán hận trong đôi mắt ấy khiến trái tim Âu Thần đột ngột thắt lại.
Cô bé đứng dậy, cơ thể yếu ớt đứng không vững, theo bản năng anh toan đưa tay ra đỡ, nhưng cô bé đã tránh anh như tránh con rắn độc nham hiểm, đáng ghét rồi bước thẳng ra ngoài.

Đêm khuya, dưới gốc cây anh đào.
Nhìn một Âu Thần ngạo mạn cao quý như công tử quý tộc, trong lòng cô bé chất đầy hận thù lạnh lùng.
Cô bé hận Âu Thần!
Từ trước tới giờ, cô bé chưa từng hận ai ghê gớm đến thế!
Là anh!
Cuộc sống hạnh phúc mà cô bé phải gắng gượng hết mình duy trì trong nháy mắt đã biến thành con số không!
Bố Doãn và mẹ Doãn máu me đầm đìa nằm trên giường bệnh, bác sĩ lấy khăn trải giường màu trắng phủ lên hai người, cô bé lấy hai tay bịt chặt miệng, thế giới trở nên điên loạn, quay cuồng! Tiểu Trừng được đưa vào phòng cấp cứu, các bác sĩ, y tá hết ra lại vào, chỉ còn một mình cô bé cô độc bên ngoài. Sợ hãi run rẩy, cô bé muốn khóc thét lên, thậm chí cô bé còn muốn chết. Cô bé sợ hãi, cô bé sợ hãi, cô bé sợ hãi…
Cô bé thà rằng không được sinh ra trên đời này…
Không được sinh ra, không phải sống, cô bé sẽ không phải đối mặt với những sự chết chóc và sợ hãi như thế! Cô bé hận mẹ đã sinh ra mình, mẹ đã sinh ra cô bé mà tại sao lại chết đi bỏ mặc cô bé?! Cô bé hận bố mẹ Doãn, họ đã cho cô bé và em Tiều Trừng bao năm nay hạnh phúc mà tại sao lại nhẫn tâm chết đi, bỏ lại hai chị em cô? Cô hận Tiểu Trừng, cậu đã hứa sẽ mãi mãi sống bên chị mà tại sao lại bị đưa vào phòng cấp cứu, khiến cô khủng hoảng, sợ sệt như thế này?!
Cô bé hận tất cả mọi người!
Cô bé đã là một con người kiên cường, đã là một con người hiểu biết, tại sao còn muốn hù dọa cô, tại sao làm cô bé thêm tổn thương, tại sao còn muốn cướp đi những thứ vốn chỉ còn chút xíu nhỏ nhoi đến tội nghiệp của cô?!
Người cô hận nhất là anh!
Tên trùm sò đã gây ra tất cả bi kịch này.
Một công tử danh giá cao quý nhưng lại coi mạng người khác như con kiến mà mình có quyền hành xử. Nếu không phải vì anh đã uy hiếp bố cô đuổi Lạc Hi đi, Tiểu Trừng sẽ không buồn tới mức đổ bệnh, bố Doãn không đến nổi day dứt mà không bị phân tâm khi lái xe, đã không xảy ra tai nạn trong lúc gọi cho cô bé kêu Lạc Hi trở về! Nếu không có sự ngang ngược vô lý của Âu Thần, tai nạn đã không xảy ra! Cô bé hận anh! C