Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342733

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2733 lượt.

nghĩ của Thẩm Tường bị cắt ngang, cô chợt phát hiện ra Lạc Hi đã không còn ở đó nữa, ngoài trường quay còn mỗi mình cô. Thẩm Tường thoáng sa sầm mặt xuống, nhưng rất nhanh sau đó cô đã lấy được bình tĩnh.
Đèn flash nháy liên tục .
“Thân mật một chút nữa nào!”
“Thẩm Tường, cười tươi nhé!”
“Được rồi! Dựa sát chút nữa đi.”
...
Mấy tay phó nháy của Nhật báo Quất Tự giương máy từ nhiều góc độ khác nhau, luôn miệng yêu cầu Lạc Hi và Thẩm Tường tạo đủ mọi tư thế. Lạc Hi ôm nhẹ vai Thẩm Tường, hơi thở của anh vây lấy cô, Thẩm Tường lại bắt đầu mơ màng lơ đễnh. Đột nhiên, tay phóng viên văn hoá kinh hãi la lớn một tiếng, ánh mắt vượt qua bờ vai Thẩm Tường nhìn về phía xa đằng sau, sau thoáng giây kinh ngạc, tay phó máy vội vội vàng vàng đưa máy bấm liên tục để chộp cảnh phía sau. Cùng lúc, gương mặt tất cả nhân viên trong trường quay đều tỏ thái độ kinh ngạc.
Lạc Hi thờ ơ lãnh đạm quay mặt qua.
Thẩm Tường cũng đang định quay đầu lại nhìn, tự dưng cô cảm nhận thấy cánh tay Lạc Hi trên vai mình từ từ cứng đơ lại, bất giác cầm lòng không được, cô đưa mắt nhìn về phía Lạc Hi. Gương mặt Lạc Hi không chút gợn sóng nhưng Thẩm Tường có cái nhìn rất nhạy cảm, cô nhận ra ngay có điều gì đó không ổn. Dường như trong tích tắc , gương mặt Lạc Hi chuyển qua băng lạnh, đôi mắt càng trở nên lạnh lẽo như thể anh đang ngập chìm trong hồ nước đóng băng. Lạc Hi lạnh lùng nhìn theo hướng đó, Thẩm Tường chợt nghĩ về tin đồn gần đây...
Người đang đến lẽ nào là...
... Cô ta ?
Thẩm Tường từ từ ngoái đầu nhìn.
Người đó có mái tóc dài dày như rong biển, nước da trắng như ngà, đôi mắt màu hổ phách lặng như mặt nước, nụ cười thật nền nã đang cầm trong tay một bọc giấy to. Quả nhiên đó là Doãn Hạ Mạt đang bị những tin đồn bao vây. Cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Tường, Doãn Hạ Mạt mỉm cười gật đầu ra ý với Thẩm Tường, trên mặt không hề có chút sợ sệt trước những minh tinh đàn anh đàn chị, cũng chẳng hề có biểu hiện để ý tới việc Lạc Hi đang ôm vai Thẩm Tường, nụ cười của Doãn Hạ Mạt như gió biển thổi nhẹ thật trong lành, cảm giác đó làm cho Thẩm Tường đột nhiên thấy bấn loạn.
Bàn tay Lạc Hi từ từ buông khỏi bờ vai Thẩm Tường.
Anh không nên tiếng, chỉ trầm mặc chăm chú nhìn Doãn Hạ Mạt, ánh mắt vẫn cố chấp lạnh lùng. Ánh mắt của tất cả những người đang đứng trong khu chụp ảnh chụm lại, lúc này không khí im ắng đến kỳ dị. Mọi người đều biết mối quan hệ giữa Lạc Hi và Doãn Hạ Mạt, cũng như tin đồn gần đây rằng Lạc Hi và Doãn Hạ Mạt đã chia tay nhau, đám đông dồn mắt dõi nhìn, cả Lạc Hi cũng đang nhìn Doãn Hạ Mạt, cả trường quay im lặng tuyệt đối.
Doãn Hạ Mạt lại mỉm cười dịu dàng, dường như không có chuyện gì xảy ra, cô bỏ đồ trong túi giấy ra ngoài, có rất nhiều trái cây và một hộp nhựa rất lớn. Khiết Ni nãy giờ đứng ngơ ngác ngạc nhiên trong góc phòng đã kịp phản ứng, vội vàng chạy đến bên Doãn Hạ Mạt, giúp Lạc Hi nhận những thứ đó. Khiết Ni có nụ cười vui vẻ át đi không khí gượng gạo trong trường quay, cô nói:
“Chị Hạ Mạt, chị đến xem quay phim à?”
Doãn Hạ Mạt cười, cô không trả lời trực tiếp mà nói: “Khiết Ni, phiền em giúp chị đưa trái cây và món sushi này cho mọi người trong đoàn làm phim được không? Dạo này mọi người đóng phim bận bịu, vất vả quá.”
“Vâng được rồi!”
Khiết Ni làm một cử chỉ đáp lễ với Doãn Hạ Mạt, sau đó cô chia chỗ trái cây và sushi cho nhân viên đoàn làm phim. Những miếng sushi làm thật tinh tế, từng người từng người trong đoàn làm phim đều tấm tắc khen. Điều đó đã đánh tan không khí như đông cứng vừa nãy. Thẩm Tường mặc dù không biết Doãn Hạ Mạt có ý gì, nhưng chỉ cần dựa vào không khí ôn hoà này, thái độ khinh thường Doãn Hạ Mạt của cô lúc trước đã thay đổi.
“Chị Hạ Mạt này, hồi này chị có xem tin tức không?”
Phóng viên văn hoá Nhật báo Quất Tự trong lòng sung sướng lên tiếng hỏi, anh ta không thể ngờ được hôm nay tới xem diễn, cùng lúc lại có thể gặp mặt được cả ba nhân vật chính trong vụ scandal gần đây, chỉ có điều thái độ của Doãn Hạ Mạt quá ư mềm mỏng, dường như cô chẳng phải chịu những phiền muội từ những tin đồn kia khiến cho tay phóng viên cảm giác như lạc trong sương mù vậy.
“Tin gì?” Doãn Hạ Mạt hỏi lại.
“Có tin đồn rằng gần đây chị và Thiếu gia của tập đoàn Âu Thi đi lại rất thân mật, có tin thì lại đồn chị và Lạc Hi đã chia tay...” Tay phóng viên văn hoá chầm chậm nói, vừa nói vừa tỉ mỉ quan sát Hạ Mạt và Lạc Hi, hy vọng từ những biểu hiện trên gương mặt của hai người mà có thể tìm ra dấu hiệu gì chăng.
Doãn Hạ Mạt hơi ngạc nhiên rồi đưa mắt nhìn Lạc Hi bên cạnh. Lạc Hi cười mà như không, ánh mắt đen thăm thẳm, anh không nói gì, dường như muốn chờ xem cô trả lời như thế nào. Hạ Mạt cười mềm mại quay lại nhìn tay phóng viên văn hoá, cô khẽ nói: “Tin đồn này cũng có người tin được hay sao?”.
“...”, tay phóng viên văn hoá kinh ngạc, tuy nhiên, là người dày dạn kinh nghiệm, anh ta lập tức tươi cười chuyển qua Lạc Hi, “Vậy anh Lạc Hi, anh có tin không?”.
“A Thắng”, Lạc Hi uể oải ôm bờ vai Doãn Hạ Mạt, hôn lên má cô, “anh có cảm thấy rằng c