Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2722 lượt.

u lầm…
“Mấy hôm nay em đi đâu vậy?” Lạc Hi dán mắt nhìn Doãn Hạ Mạt.
“…”
Doãn Hạ Mạt do dự không biết có nên nói với Lạc Hi chuyện Tiểu Trứng bị bệnh hay không. Nhưng mà nếu nói với anh việc phẫu thuật ghép thận thì lại phải đề cập tới Âu Thần…
“Sao em cứ tắt điện thoại thế?”
“…”
“Sao em không nghe điện thoại của anh?”
“…” Doãn Hạ Mạt thầm kêu khổ! Hay là cứ nói quách với anh cho rồi, cứ nghi ngờ thế này chỉ càng mệt mởi. “Mấy hôm nay em…”






“Em đang giận à?” Lạc Hi cướp lời cô.
“Vì giận nên không liên lạc với anh, cũng không về nhà và cũng không thèm nghe điện thoại của anh nữa, có đúng như vậy không?” Lạc Hi như muốn ngạt thở, đôi mắt đen láy.
“Ơ?”
Doãn Hạ Mạt ngạc nhiên đến sững người, đầu óc cô nhất thời không kịp phản ứng, vậy mà điệu bộ ngơ ngác chẳng ra làm sao của cô lại làm Lạc Hi nổi nóng.
“Chẳng lẽ…”, Lạc Hi vẫn nhìn cô chằm chằm, máu trên môi anh ứa ra, “không phải vì em giận nên mới …”
Doãn Hạ Mạt cũng bắt đầu hiểu ra dần.
“Bức ảnh anh và Thẩm Tường đang hôn nhau trên báo đó.” Giọng Lạc Hi có vẻ hơi cứng nhắc.
“…Em thấy rồi.”
“Em cảm thấy bức ảnh đó là giả sao?”
"Lạc Hi …” Thấy nét mặt Lạc Hi càng lúc càng lạnh lùng, Doãn Hạ Mạt đột nhiên cảm thấy có gì đó bất an, hình như cô đã nói câu gì khiến Lạc Hi không vui.
“Đó là thật.’
Lạc Hi chằm chặp lạnh lùng nhìn cô, anh bực bội muốn phá đi cái vẻ bình tĩnh đáng ghét đó của cô!
“Anh và Thẩm Tường… đúng là đã hôn nhau.”
“Lạc Hi…”
Doãn Hạ Mạt nhắm mắt lại, đau nhói bên thái dương. Đầu cô bỗng dưng đau như muốn vỡi ra, hàng lông mi giật giật. Cô biết bức ảnh đó là thật chứ không phải là dùng kỹ xảo, chỉ có điều cô không muốn phải suy nghĩ, cô đã chọn “tin” Lạc Hi .Thế nhưng, tại sao đúng lúc cô đang mệt mỏi nhất anh lại kể với cô những chuyện này…
“Em không muốn nghe… em mệt lắm, mấy ngày hôm nay…”
“Vô cảm đến thế sao? Một chút không thèm quan tâm sao?!” Trong cơn giận dữ, Lạc Hi không để ý nhận ra nét mặt mệt mỏi xanh xao của Doãn Hạ Mạt. Lạc Hi tức tối hỏi: “Rốt cuộc tôi là cái gì trong lòng cô?! Vì cô quá tự tin cho rằng ngoài cô ra tôi không thể yêu được người con gái nào khác ư, hay là đối với cô, tôi không là cái gì cả nên cô mới không thèm để ý dù chỉ một chút thôi sao?!”
“Meo…”
Con mèo Sữa Bò giật mình kinh hãi trước tiếng nói giận dữ của Lạc Hi, nó rúm ró co ro trong góc phòng, đôi mắt tròn liên tục đảo qua đảo lại một cách bất an nhìn hai người phía trước sofa.
“Lẽ nào em tin tưởng anh cũng là sai sao?”
Doãn Hạ Mạt sững sờ nói. Cô thật sự không muốn lại cãi vã thêm với anh nữa. Cô thấy quá mệt mỏi nên chỉ muốn yên tĩnh nghỉ ngơi một chút, sau đó mới nghĩ gì thì nghĩ.
“Là tin tưởng sao?”
Lạc Hi cưòi thất thần, làn sương trong đáy mắt khiên anh càng đẹp ma quái, càng xa lạ.
“Cho nên em mới không gọi điện thoại cho anh, không về nhà, tắt điện thoại, khó khăn lắm mới gọi điện thoại được nhưng em lại không bắt máy. Như thế là vì tin tưởng hay là em căn bản không quan tâm tới anh? Vì thế tin tức vụ scandal đâu có gây ảnh hưởng tới em đúng không?”
“Lúc đó em…”, Hạ Mạt muốn giải thích tự dưng cô nhận ra lý do đó có lẽ sẽ càng làm Lạc Hi thêm giận dữ, “… bận chút việc, không thể nghe điện thoại của anh…”.
“Lúc dó em đang bận cái gì?”
“…”
“Nói cho anh nghe, có việc gì mà khiến em không có cả thời gian nghe điện thoại?”
Giọng nói đó thoáng nhẹ như làn sương.
“Lạc Hi …”
“Không thể nói với anh sao?” Trái tim Lạc Hi thắt lại, một cảm giác kỳ lạ chợt loé lên. Đôi mắt Lạc Hi nheo lại nhưng gương mặt anh vẫn cười tươi như hoa quan sát cô. “… Không chừng lúc đó cô đang ở bên Âu Thần nên không tiện nghe điện thoại của tôi.”
Mặt Hạ Mạt tái mét
“Chà…”, Lạc Hi kéo dài giọng, nhếch mép cười, “xem ra tôi đoán trúng rồi, đúng là đang ở bên Âu Thần”.
“Không phải như anh nghĩ đâu!”
Trái tim Hạ Mạt loạn nhịp, rốt cuộc cô quyết định nói rõ mọi chuyện cho Lạc Hi nghe, nhưng còn chuyện phẫu thuất thay thận cô vẫn còn do dự chưa quyết định có nên cho Lạc Hi biết không.
“Thế là cái quái gi? Người cô yêu là Âu Thần, trước sau gì cũng vẫn là anh ta phải vậy không? Cho nên cô chẳng màng tới, thậm chí… có lẽ cô còn mừng thầm vụ scandal giữa tôi và Thẩm Tường xảy ra đúng lúc, cho nên cô chẳng thèm truy cứu, cũng chẳng để ý tới những lời giải thích của tôi, cô nhân cơ hội này để chia tay tôi, tốt nhất là kể từ giờ trở đi tôi sẽ vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt cô có phải vậy không?” Nỗi đau tột độ trong trái tim khiến giọng anh trở nên lạnh cứng như lưỡi dao.
“Lạc Hi!”
Doãn Hạ Mạt sững sờ mở to đôi mắt, cô không tin được những lời như thế dễ dàng thoát ra từ miệng anh.
Trong phòng yên lặng đến nghẹn thở.
Con mèo Sữa Bò bất an chạy từ góc nhà ra.Nó quanh quẩn bên chân hai người miêng kêu meo meo.
“Anh đừng nói như thế được không?”
Ánh mắt Doãn Hạ Mạt đầy vẻ mỏi mệt.
Hạ Mạt quả thực rất mệt. Cô không hiểu tại sao, rõ ràng là lỗi của Lạc Hi, nhưng tại sao lại là cô phả


XtGem Forum catalog