Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2717 lượt.
bàn tay của Doãn Trừng đỏ hồng lên một mảng lớn. Trân Ân trong lòng nhói đau cuống cuồng chẳng biết phải làm gì nữa, luôn miệng hỏi:
“Có đau không? Có đau không?...”
Doãn Hạ Mạt vội vàng cầm lấy phích nước trong tay Tiểu Trừng, rồi cô chạy tới chỗ cái tủ lạnh nhỏ lấy một ít đá cho vào túi chườm. Lúc quay lại thấy Trân Ân đang nâng tay Tiểu Trừng cúi đầu thổi phù phù vào chỗ bị bỏng.
Doãn Hạ Mạt lặng lẽ đi lại, vỗ vỗ vào vai Trân Ân.
Sau khi Trân Ân lùi ra, Doãn Hạ Mạt chườm túi nước đá lên mui bàn tay em trai. Được một lúc, Doãn Hạ Mạt nhấc túi nước đá ra xem, thấy chỗ bị bỏng chỉ đỏ chứ không bị phồng rộp. Doãn Hạ Mạt cũng hơi yên lòng, cô giao lại túi nước đá cho Trân Ân tiếp tục chườm cho Tiểu Trừng. Làm như không để ý tới ánh mắt của em trao đang nhìn mình, Doãn Hạ Mạt quay người đi dọn dẹp cái bàn nhỏ bị nước đổ ướt.
Doãn Hạ Mạt để gọn cốc nước lên rồi dùng khăn lau bàn, tiện tay sắp gọn những thứ đang đặt trên đó. Trên bàn có một túi nylon to đựng đầy các loại hoa quả và đồ ăn vặt, chắc đều là do Trân Ân mua tới. Bên cạnh là túi xách của Trân Ân nằm đổ vật trên bàn, trong túi nhét đủ thứ lung tung, đầy tới mức nắp túi không đóng vào nổi.
Doãn Hạ Mạt bèn dựng túi xách của Trân Ân lên, nhưng những thứ trong túi nhiều quá, cái túi lại đổ xuống làm tung ra mấy tờ báo.
Doãn Hạ Mạt nhặt mấy tờ báo lên định bỏ vào chỗ cũ.
Nhưng.
Bức ảnh ở trên báo khiến cô đứng chết lặng! Trong bức ảnh.
Lạc Hi và Thẩm Tường đang hôn nhau, có lẽ là ở một góc khuất của quán rượu nên ánh sáng mờ mờ, không nhìn rõ mặt của hai người. Nhưng đúng là họ đang hôn nhau chứ không phải là ảo giác.
“Đừng xem!”
Doãn Trừng lo âu nhìn chị.
Doãn Hạ Mạt nhíu mày thản nhiên nói: “Việc quan trọng là em lo dưỡng bệnh cho khoẻ đi, đừng quan tâm đên những việc khác”.
“Chị…”
“Hạ Mạt…”
Trân Ân thảng thốt kinh ngạc dán mắt nhìn Hạ Mạt, không hiểu tại sao cô ấy có thể thốt ra những lời như thể mọi chuyện chẳng có liên quan gì tới mình cả. Tuy không muốn thấy Doãn Hạ Mạt đau khổ trước scandal tai tiếng giữa Lạc Hi và Thẩm Tường, nhưng thái độ của Doãn Hạ Mạt bình tĩnh khác thường như thế kể cũng rất kỳ lạ.
Sau đó, Doãn Hạ Mạt chẳng nói lời nào, chỉ lặng lẽ đứng bên cửa sổ lơ đãng nhìn những hàng cây xanh bên ngoài. Đôi mắt cô trống rỗng vô hồn. Thời tiết thật oi bức, chẳng có lấy một gợn gió, lá cây không hề nhúc nhích, chỉ có tiếng ve sầu kêu ra rả.
Một tiếng sau Trân Ân ra về, Doãn Hạ Mạt tiễn ra ngoài.
Tới cuối hành lang bệnh viện, Doãn Hạ Mạt nói: “Trân Ân, cậu giúp mình từ chối vai diễn trong Hoàng Kim Vũ nhé”.
“Cái gì?!” Trân Ân kinh ngạc! “Hoàng Kim Vũ là cơ hội mà biết bao người ngay cả nằm mơ cũng muốn có! Hơn nữa đây lại là bộ phim do Công ty Âu Hoa Thịnh tự đầu tư sản xuất, cậu lại là người của Công ty Âu Hoa Thịnh. Cậu có biết nếu từ chối không diễn thì hậu quả sẽ như thế nào không?! Tiền đồ của cậu kể như đi tong!”
“Mình biết.”
Thế nhưng, nếu như không có Tiểu Trừng thì những thứ đó còn có ý nghĩa gì với cô?!
“…” Trân Ân lộ vẻ ngạc nhiên và ngờ vực. Trong đầu Trân Ân chợt loé lên ý nghĩa ghê sợ, sợ đến nỗi trái tim dường như co thắt lại, cô kinh hãi hỏi: “Bệnh của Tiểu Trừng… nặng lắm phải không?!”
“Nó không sao, nhất định sẽ khoẻ lại.” Doãn Hạ Mạt lặng lẽ nói.
“Phù, thế thì tốt rồi…” Trân Ân thở phào nhẹ nhõm, lấy lại bình tĩnh. Cô biết Doãn Hạ Mạt không muốn vì việc khác mà phân tâm trong lúc Tiểu Trừng nằm viện. Trân Ân cũng không miễn cưỡng nữa, cô bảo: “Được rồi, mình sẽ nói với công ty về vai diễn của cậu trong Hoàng Kim Vũ”.
“Cám ơn.”
“… A, còn nữa, chuyện giữa Lạc Hi và Thẩm Tường…”, Trân Ân cẩn thận liếc nhìn Doãn Hạ Mạt một cái, “… rất nhiều phóng viên bảo là không liên lạc được với cậu nên cứ gọi điện cho mình tới tấp. Họ muốn biết thái độ của cậu trong chuyện này như thế nào…”.
“…”
Doãn Hạ Mạt trầm mặc không trả lời.
“Hừm… mình sẽ lựa lời từ chối họ, với lại cái đám phóng viên đó cũng đâu phải thực sự muốn biết thái độ của cậu thế nào, bọn họ chẳng qua là muốn có thêm những tin giật gân mà thôi. Cậu không việc gì phải lo lắng về chuyện này, cứ yên tâm ở việc chăm sóc cho Tiểu Trừng, mọi việc bên ngoài để mình lo!” Gương mặt Trân Ân tràn đầy sức sống.
“Cám ơn cậu.”
Doãn Hạ Mạt cảm thấy ấm áp trong lòng.
“Nói thế làm cái quái gì?!” Trân Ân ôm lấy Doãn Hạ Mạt như muốn đem hết sức lực của mình truyền cho bạn. “Tiểu Trừng mới là quan trọng nhất, cậu nhất định phải chữa cho cậu ấy khoẻ lại!”
***
Sáng hôm sau.
Trên chiếc bàn làm việc màu đen có mấy tờ báo đã được mở sẵn.
Tin tức vụ tình ái giữa Lạc Hi và Thẩm Tường vẫn tràn ngập khắp nơi, bức ảnh họ hôn nhau trong quán bar vẫn được đăng ở mục tin mới trên trang nhất.
“Cô ấy… có phản ứng gì?”
Âu Thần nhìn bức ảnh đó mấy phút rồi gấp tờ báo lại gập sang một bên. Simon cầm báo đem đi, trả lại sự gọn gàng trên mặt bàn làm việc.
“Các phóng viên vẫn chưa có cách nào liên lạc được với cô Doãn, công ty cũng