The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2710 lượt.

ờ mà truy hỏi.
Nhưng…
Có lẽ cũng hơi có khả năng.
Có lẽ cô ấy không quan tâm đến anh như anh vẫn tưởng tượng.
Giống như tự thôi miên mình, Lạc Hi như kẻ chết đuối vớ được cọc, tự mình cố thuyết phục mình. Có lẽ cô ấy vì quá quan tâm đến anh nên mới mãi không gọi điện cho anh.
Thế thì…
Anh nín thở lấy lại tinh thần, bấm số máy của cô…
“Đang kết nối”…
Gió đêm thổi tấm tèm ren trắng của cửa sổ mỏng như làn sương.
Đột nhiên Lạc Hi cảm thấy hơi hoang mang.
***
Bỗng thấy bình dịch truyền của Tiểu Trừng sắp hết!
Ngón tay của Doãn Hạ Mạt rời khỏi phím máy…
“Chị đi gọi y tá.”
Doãn Hạ Mạt để chiếc điện thoại còn chưa mở máy trên giường bệnh, lúc đầu cô định bấm chuông gọi y tá tới nhưng nghĩ lại sợ y tá tới chậm ảnh hưởng tới việc đổi bình dịch nên quyết định đích thân đi gọi, dù gì thì phòng y tá cũng chỉ nằm hơi chếch với buồng bệnh.
“Thế còn gọi điện thoại cho anh Lạc Hi…” Doãn Trừng gọi cô từ phía sau.
“… Lát nữa chị gọi cho anh ấy.”
Doãn Hạ Mạt hơi chựng lại nhưng vẫn mở cửa buồng bệnh bước ra, để chiếc điện thoại vẫn chưa mở máy ở trên giường bệnh.
Có lẽ…
Cô tuyệt nhiên cũng không muốn có cuộc điện thoại này…
Trong đêm khuya, vẳng tiếng bước chân của y tá từ hành lang vọng lại.
Doãn Hạ Mạt lặng lẽ đi theo phía sau, trong lòng xót xa. Cô cũng không biết một khi nghe điện thoại của Lạc Hi rồi thì nên nói gì, có lẽ nói gì thì cũng sai hết.
Chẳng biết bắt đầu từ khi nào, những hiểu lầm giữa cô và Lạc Hi ngày một nhiều hơn, tuy cô rất hiểu cảm giác không an toàn của Lạc Hi nhưng cô lại không biết phải làm thế nào để anh vui vẻ. Trước mắt, cô cũng chẳng có lòng dạ và hơi sức đâu để chăm sóc, an ủi anh…
Giờ đây Doãn Hạ Mạt chỉ hy vọng có thể nhanh chóng tìm được quả thận phù hợp cấy ghép cho Tiểu Trừng, để cậu có thể sống khoẻ mạnh…
Vì việc này…
Cô thậm chí có thể bán cả linh hồn mình cho quỷ dữ…
***
Chốn u linh có thật là loài người có những cuộc giao dịch với quỷ dữ không?
Ba ngày sau.
Bác sĩ Trịnh báo với Doãn Hạ Mạt.
“Đã tìm được một người có thận phù hợp về mọi phương diện. Nhưng người đó vẫn chưa quyết định là có hiến thận hay không…”
“Tôi có thể đi cầu xin người đó!” Doãn Hạ Mạt căng thẳng đến ngạt thở. Chỉ cần có là tốt rồi, cho dù phải dùng biện pháp gì thì cô cũng nhất định nắm chặt lấy cơ hội này!
“Cho tôi thông tin về người đó…”
Bác sĩ Trịnh xem quyển sổ tay rồi thong thả nói:
“Người đó tên là Âu Thần.”






Lạc Hi và Doãn Hạ Mạt công bố chính thức chia tay!
Rất nhanh, tin này đã được truyền đến tai tất cả mọi người!
Tuy nhiên, trong tin này cũng có cái gì đó kì quặc. Một số phóng viên đã mạnh bạo nói thẳng ra rằng Lạc Hi đã từng khẳng định với họ, anh với Doãn Hạ Mạt đâu có chia tay. Ấy vậy mà không hiểu tại sao chỉ mấy ngày sau Lạc Hi lại công bố một cách đơn giản là anh đã chính thức chia tay với Doãn Hạ Mạt, hai người từ nay sẽ không còn quan hệ gì nữa.
Chắc là có chuyện gì đó đột nhiên xảy ra giữa hai người, nếu không thì thái độ của Lạc Hi không thay đổi nhanh đến vậy. Lẽ nào… tin tức vể vụ bê bối giữa Doãn Hạ Mạt với Âu Thần cũng là sự thật?
Nhưng cho dù các phóng viên có tìm đủ mọi cách thì cũng không thể moi thêm được thông tin gì từ Lạc Hi. Cuối cùng họ đành bỏ cuộc rồi chuyển sang hỏi quan hệ hiện nay giữa Lạc Hi với Thẩm Tường như thế nào? Có phải đúng như lời đồn là hai người đang đi lại với nhau. Lạc Hi chỉ mỉm cười lảng tránh. Còn một người có liên quan nữa là Doãn Hạ Mạt, thế nhưng cô ta cứ như là đã bốc hơi khỏi chốn nhân gian này. Các phóng viên có hao tâm tổn sức, săn lùng chờ đợi ở mọi chốn mọi nơi cũng không sao thấy bóng dáng cô.
Khi Trân Ân hỏi, Hạ Mạt chỉ thờ ơ trả lời là chẳng có nguyên nhân gì đặc biệt cả, không hợp nhau thì chia tay thôi. Trân Ân kinh ngạc nhìn Hạ Mạt, đôi mắt màu hổ phách của Hạ Mạt trong như pha lê, không mảy may vướng bận gì. Nhưng suy cho cùng, Trân Ân biết Hạ Mạt là người bị tổn thương, Hạ Mạt ngày một gầy, ngày một xanh xao. Những lúc Tiểu Trừng không có ở bên, thời gian Hạ Mạt trầm tư ngơ ngác như người mất hồn cũng dài hơn.
Nhưng….
Hình như cũng không đúng…
Trân Ân cũng cảm thấy Hạ Mạt không hoàn toàn là vì Lạc Hi. Lúc Tiểu Trừng ngủ, cô ấy cũng chăm chú nhìn Tiểu Trừng, cũng vẫn là đôi mắt thất thần như thế, đáy mắt sâu thăm thẳm, linh hồn đang ở tận đâu vậy…
Lẽ nào…
Là bệnh của Tiểu Trừng có vấn đề gì sao?!
Trân Ân giật mình, hốt hoảng nhìn về phía Tiểu Trừng. Tiểu Trừng dựa người vào giường bệnh đang tập trung vẽ tranh, sắc mặt xanh xao hiện lên nụ cười hiền lành.
“Tiểu Trừng à…”
Trân Ân bỗng giật mình nhận ra Tiểu Trừng hình như càng ngày càng gầy đi, dáng người mỏng manh gió thổi cũng bay.
“Chị Trân Ân.”
Tiểu Trừng bỏ bút xuống nhìn Trân Ân.
“À… là… cậu vẫn ổn chứ…” Trân Ân gãi đầu, trong lòng lại lo lắng nghĩ đến nếu như đúng là có việc gì mà Hạ Mạt đang giấu Tiểu Trừng, mình bỗng dưng lại hỏi về bệnh tình của cậu ta chắc sẽ không tiện.